Thứ Ba, 27 tháng 12, 2011

Country North Korea under the leadership of Kim Jong il tyrant

 (Translated by auto Google)

 NQL: It is unclear who the author is, read the speech that this is the one who had been working in North Korea 30 years. There are many precious materials, toxic quoted.

Do not believe North Korea has very little, even we have made ​​North Korea more than 30 years but has not answered the question that he had earlier preliminary yet, do not know what North Korea is where. Now, I do not have the ambition to answer this with him so he does it so, this mode to do it, or it is nothing in human history. I will tell just what it saw and heard, what was felt during a long time in this work. In fact during the years do not have the resources something really reliable, as well as hear the person, the other, through this department, other departments. No document what a formal nature that people make.
I have only ambition he reported to the standpoint of his position and work on many different angles to comment on the regime, the leaders of this, it's about the party like? Recently, North Korea has several major events: the nuclear issue. The most recent issue of U.S. spy planes flying into North Korean airspace. Before the North Korean spy plane several times, but not how to catch red-handed. This time it was prepared before, North Korea comes four aircraft MIC 29, fired about 20 minutes in the sky, sometimes the two sides approach each other 14, 15 meters. North Korea has refrained from firing, because if you never land it falls on North Korea. According to topographic maps of North Korea because he will clearly never be fired when the plane is running out towards the sea, if it hit the air is added 500 to 600 km out to sea, and then fall, then quarrel too tired. Parties are also flying out to me, he shot me, then told he was on the mainland, I fired. But the evidence, the plane fell at sea.
Previously, the nuclear issue of North Korea is also very complex. North Korea can not compete economically with South Korea. So we think there should be a new post something to the bargain. North Korea launched the policy of economic development is the priority development of heavy industry. In the heavy industry development priorities of the defense industry, defense industry that is notoriously expensive: a few guns in both the tractor, a rocket out of the countless money. So from this path, every North Korean economy has always been misleading. North Korea's light industry and disregard for agriculture should be the people's life is suffering, to tighten their belts since the establishment of the country until now.
XXI century, the rapidly growing socialist countries, but North Korea still austerity, still hungry.
In Korea also has Sam Sung, LG TVs, washing machines sold in the world, but that something can not find what belongings of North Korea launched the world. It is said that from the day he lost Kim Il Sung (1994) he had brought all the country's elite. So when he was replaced by Kim Jong Il, was not leader, to visit people starve. As of 1994-1997, according to media reports that North Korea had to starve people to 2.8 million people, more children die of hunger in 1945, when Japan began pulling rice varieties of jute, only 2 million . Late twentieth century that a XXI century socialist countries have for the people killed 2.8 million, which is a crime, is very inhumane. A North Korean sister, newly married to a Vietnam told me: "Mr. A, is not there a way to Korea to escape poverty, but people do not go there. Why do I know, because when I entered the Korean Embassy in Daewoo hotel, have a huge library. I read books, I see there is clearly another way that my leaders go, keep following this road, so I'm starving people. Throughout history the education I was not true. " This is what we think deserve.
As the map is North Korea borders China to the north about 1300 km, has a huge border the east bordering the Soviet Union has 16 km south Korea at the 38th parallel. This side is China Sea to the west; Japan Sea to the east. From there we see North Korea as a country has poor small medium sandwiched between the great powers: China, Russia, Japan; the south bordering the Korean brothers, though not a powerhouse but is a developed country. According to the new President of South Korea has announced receipt of the Korean World ranked 12th and is strong.
Geopolitical position makes North Korea in the world are being forced o. Since then the safety of North Korea depends heavily dominant factor of this great country. Thus, the problem orientation for the North, by extension the entire Korean peninsula, the issue of unified South-North (North Korea and South Korea) are not entirely dependent on the will of the people, or is the will of the Board of Directors, but it also depends on the interests of major countries around.
As the comrades know the world has three types of water is divided East Germany, North Vietnam and South Korea. Vietnam has made ​​reunification of our style. East German uniform style merger is swallowed by the other side. According to Korea if the merger in this manner, they can not afford, because the old East Germany compared to other socialist countries is the kind of pretty. When merged, the West Germans saw this as a burden until now has not been removed, still the same hole in the ground. The distinction between East Germany and West Germany still existed for many years. South Korea said that if West Germany unified as if they can not afford, that is to piggyback a crippled brother on his back, going on a long road yet known him well ever to set foot on the ground he off. Up to now the economic potential of this year's GDP of North Korea's only about 15 billion, the bank said there are only 10 billion. Meanwhile, the total national product of Korea in 2001 was 546 billion, a figure too much difference. Now want to be first agreed to strengthen exchanges and investment in North Korea, because anyway to foreign investment, with investment spending on the north, the same people, same properties, the same man, same voice, the ROI it will be higher. So North Korea will develop economic, scientific and technical feeling better, both sides gradually reduce the gap, the closer together they may be unified. He said President Kim Dae: The consistency of our very long.
Monday to form a unified Vietnam, the use of violence of war, Korea does not want because it found the cost too expensive.
In 1995, General Secretary Do Muoi visited South Korea. Chairman of the ruling Korean president has asked the General Secretary Do Muoi, "Have you any advice for the unity of us?". Comrade Do Muoi said only one sentence: "If you give me an advice measures are not used because it is very expensive war." Great idea to say so.
Korea does not want to, because the country has developed a stable, steady development to go up.
Then choose a third way, not a German or a Vietnam-style, which is kind gradually approach unity, strengthen exchanges and cooperation, then proceed to unity. This road is very long, or 50 to 20 years, 70 years out. North Korea's population as of 2001 approximately 22 million and a half. South Korea has about 46 million (twice). The area also doubled its economic potential, Korea than thirty or forty times. North Korea's capital Pyongyang, the capital is a relatively nice. In the book "The civilization of the world" has paralyzed the capital, Pyongyang is one of the beautiful capital of the world. After the Korean War 1952-1953, the capital of Pyongyang was leveled all. Then the Soviet Union stands out the entire design, for the capital construction plan. This master plan is very complete design, build huge, as people's court in the library's capital, Congress Hall and the beautiful huge embankments of the river flowing through the capital, Datong pretty satisfactory. For now this is still under planning. Only the criminal background of scientific and technical, economic weakness it should look very tedious, but it always feels peaceful, like drooping willows Datong River, the wide streets, beautiful and orderly. Very orderly society, education is of course very seriously outdated.
North Korea's leadership is now Kim Jong Il (Kim Jong Il), and General Secretary of Korean Workers' Party - not the General Secretary of the Executive Committee - Chairman National Assembly Standing Committee Mr. Kim Iang Nam. Under the Constitution amended in 1998, Chairman National Assembly Standing Committee has the role as foreign heads of state, like the Japanese Emperor. Steps of the state letter, signed credentials, edicts were issued by the President of the National Assembly Standing Committee to sign.
Then to Mr. Chung House Cooking, Chairman of the National Assembly. He is no different from keeping his temple. Today he meets any mats, like our office. Name of Parliament, but do not have rights. All the authorities are focusing on Mr. Kim Jong Il. In his Foreign Affairs Minister, nothing worth mentioning.
North Korean regime's name upon the language called Korean-style socialism. Korean-style socialism is also a lot of the confusing, a feudal, autocratic, family therapy. Teachers as feudal ceremony very heavily, on the lower level cult. If someone does not worship him as the beginning and then lost, let alone against, if the fight will never survive. This cult inherited from his father Kim Il Sung. In Korea now everyone is wearing a badge to. There are three, four types of Awards; there is an image of Kim Il Sung or Kim Jong Il is to; are two types of images, the two men sat. There is a type hierarchy. This cult is now still very heavy. China now has put the badge and the five continents Mao Zedong. The time Kim Il Sung was alive, when you met on the road, never allowed to greet each other about health, but to read each question before Kim Il Sung to work a few chapters then. If there are three things that people asked each other about their children, health, here are a nuisance. One day someone at the office 12 hours including 8 hours of assigned work, 2 hours of scanning utility such stripped agency around, factories or plants, then have 2 hours of work sitting reading Kim Il Sung.
High school students, grade 2, grade 3 or University shall not be allowed to sit at what to think. So sit back and body to think its hard to think why, why my parents work 12 hours a day and still poor. People do not want to have time to think about individuals, forced to go to school, learning in the classroom is done, go home for lunch finished, a set dance (Sing all the songs his praise Kim Il Sung). Then the public labor, previous work. At night is about to rest, eat rice. Some teachers say he never knew me because I do not go to work early morning waking up, a new late at night, then I went to bed. What age children still do not know the face. Labor intensity is stressful. A very heavy society. The Western society is called normal social enterprise, ie barracks. New look and saw a very regulated society, in order, but going into it that it's very heavy. There is a new Ambassador to Algeria when it is said a society like this that why people curse themselves, the beautiful scenery, and people can become properly - he was going sightseeing, partying. A month later, after the national message, he began verbally Korea: Why is there a social freak like that. Winter does not have a fireplace, the house is only 10 minutes work is not on, if a bit long as knee pain, back pain due to sitting for the cold.
By the second month, then he verbally badly: Why is a society for people suffering like this, people started bringing towels to mop each rail, bar rail on the bridge, many things are ridiculous.
If you have visited North Korea, at a very nice week, but to a very bored out, months. I was in the 15 years, taking all well. The years 60, 70 bags to the market to buy apples also. Lock key before then just disappeared. All have to buy in Beijing. Every month we send people ambassador by train to Beijing, one day, a day on, 3 days shopping and preparing. All foods rice, meat, fish were purchased in Beijing, then brought to the embassy for siblings sharing the registration of each person, each family, for the remaining embassy receptions or receptions .
Once the Embassy's information service to 20 meter wire to work. He hit the car going around about 2 to 3 hours without buying because the store did not have.
I have been to Saudi daughters Un learning. Before that I have visited us over Pyongyang. Families want to take a picture celebrating. We go three, four stores, with only one type of store, no movie store, to a store to 3, 4 but the machine is very old style, without the rum, take the baby room, the it should take no more beautiful. Then I to Xe Un, has said the minutes to us in Saudi Un like something missing.
In 2001, a delegation of the Ministry of Culture and by a comrade deputy leader (he Phuc) to visit North Korea, carrying 5,000 tons of rice to give you. Through Beijing has met me, he asked me for a few guides (he joked that). I say: He is the chief, the senior officials of the Party and State, is to bring gifts to two, three back to the end of April - the month of April is the birthday of Kim Il Sung - it is very convenient for him. Three factors have made ​​him a card of an honored guest. But I must tell you in the capital, Pyongyang has no power lines. He told me he just threatened, the capital without a phone line. Why do I say this because of his union formerly Vu Khoan, Pham Tat is to you to stay in 5 star hotel. When the toilet, that has a bathtub full of water so he drained away, until the toilet is complete, no water to flush. Call the service they said the water contained in a water bath for use all day. Now the country must apply to use in another room.
A weekday outage was never below 10. I once piloted by a cutting machine, every time the power comes back, then it cut out a piece of wire in the envelope. From 16 hours a day to 8 hours the next day, I checked with 24 pieces of white paper cut out like that, frequent power outages, "the resistance war."
In my last to first, have always invite you to drink of cards - known as the type property. That day saw each holding a flashlight. I said, we arrived at the hotel of that. Y such that the flashlight works. Sitting at a time, the power, to turn a flashlight and call people to slow.
As his delegation Deputy Minister of Culture, through Beijing to see me. He said: Who lives in that little hotel 5 star all day to eat beets, fried, boiled, cooked; no water; the way fireflies do not have electricity, up to as Lowland, sometimes with the zip. I told him Phuc: in the capital where there is electricity. At any intersection with photos of Kim standing at the foot of a lamp sing. In his place they have electricity, only a reference to his time, still dark around the abdomen. Electricity for lighting it was not for people, but to "torture" Kim Il Sung, as his own bright surface, so mosquitoes and locusts flying to encircle or pass into labor on his face. Phuc has said to me when a delegation to, he informed me to send him some of the weight of dried shrimp, but this life is suffering too.
People's problems is low. They do not know where Vietnam was liberated. Congress in 1989 with the World Youth Student 13th (Festival) held in Pyongyang. Vietnam Delegation Ha Quang Du made ​​by his delegation. Mr. Ha Quang Du has to offer first secretary of the Central Committee of North Korea. He wished Mr. Ha Quang Du, "May Vietnam swift enemy defeat the U.S. aggressors for national liberation." Mr. Ha Quang Du said that the wrong interpretation. Mr. interpreter said: "I was in this battle ten years ago, where no translation is wrong." The comrades have to say again: "We have since unification in 1975, now has nearly 20 years." Comrade First Secretary of the North Central Division Project pat as comrades and said: "We were the communist soldiers, do not hide each other, do not lie." Comrades always believed in us always shared a trench, side by side with American comrades to defeat the enemy invasion. "
Thereby we see people's knowledge is low. It is for the socialist regime of North Korea as a black box, which contains a lot of mystery; no one is allowed to see. So North Korea is afraid of opening up and reform. If reform is to open the black box is gradually revealed secrets that will reveal all, will the air circulating. Why?
In 1996, he was Secretary of the Party Central Committee led the North Korean delegation North Korean Workers' Party to the Eighth Congress of the Communist Party (1996). By 1997 he would escape to South Korea. He was a great intellectual, Rector of the University of Kim Il Sung. He is the father of the subjects thought Kim Il Sung. He left the country to leave. He said: I had to go to talk to people around the world that the regime can not survive, to find a different way to this country, this society. North Korea's regime is a very harsh regime. If the secrets of the North Korean regime was unfolding, people will find it cruel and inhumane than the Pol Pot regime in Cambodia.
The prison, in solitary confinement at the border zone was expanded. Previously only available in 2, 3 provinces. Later expanded to dozens of camp in many provinces. The camp is a large area, which is full of people like the old days especially originating in Siberia in the Soviet Union.
Example: There he is made ​​Prime Minister. By going for a while do not see in the press. After he had seen were on the border as director SFE logging frontier. The cult of the leader becomes an imperative to live. So one must learn before work, one must worship. Ask children about the celebrity world, Mr. Marx, Lenin did not know him, he knew every time Kim Il Sung. Ask about previous work, a few chapters, which talk about how many children, the children are reading, memorizing.
In North Korea now have to buy a radio or an electronic orchestra, the Customs shall keep, cut out the microwave, so that when turned on just hear say only Kim Il Sung, not tuner all. On the subject of which only one is praising Kim Il Sung, when you turn the TV on is that the father and son. Film is also only a matter praising Kim Il Sung the father and son, there is no other subject. Example: Two siblings love each other, but the most dramatic when it's time to think of Kim Il Sung. Most recently she won a prize in an international marathon. The reporter asked: How do you think the training process to achieve resolution. She replied: "I've run just think Admiral Kim Jong Il should achieve it." Almost all of society as a mandatory regulation, forcing people to thinking that thought is not thinking anything else, but it also sometimes effective. For example, the newspaper of the Party of his birth to Kim Jong Il is February 16, the year there is a talk about the interesting phenomenon, strange order of nature as the sky is suddenly stopped, the clouds have a double rainbow, or a stop order that has spread flowers bloom season, or a stand on the trees along the river banks have Datong white storks fly. Party newspapers have all nature superstitious, such fine people. The cost to the individual cult is also very big. Historically, he orthodox Kim Jong Il was born in White Mountains Mountain. Mountain White Mountain to the capital of several hundred kilometers, pass pork intake, no person in the world but it also brings fireworks that shoot up to praise Mr. Kim Jong Il.
Kim's birthday is not February 16, 1942 as history now, Mr. Kim was born in 1941 in the Far East - Russia. There are so many documents that Korea has announced. At the very Korean Embassy in Vietnam also has a lot of documents about the history of Korea. Even the bride also said Vietnam: Birthday of our leader was also converted to, distort the truth. Leader born in 1941 in the Soviet Union in 1942 said students in White Mountains Mountain is not so true. Thereby we see a society without any standards, moral standards are not, the law of development of human history was not.
The world we're green revolution, informatics revolution, but North Korea on missile production record department to go fight. People knew but dared not protest, because the new grape has been grabbed and then blur it. Capital Pyongyang today as an oasis. The province around the capital is very hard, very poor, hungry constantly torn. Private capital is very clean and give people is relatively complete, about 400 grams of food a day, while another is only about 250 to 300 grams, depending on the region. In the capital city have only rice, but had little food. Perform all the subsidy regime, all the clothing of staff and workers in the city by the State allocation. The school issued uniforms. People are allocated under this regime officials, other officials. So people dressed, no rags. The capital is the oasis for the gate around the capital city with the army corps played, with checkpoints. Who will be searched out in very carefully, no command is in, not out. There are people in provinces outside the capital, also do not visit family, home. Out of the city is to have a special permit. The city is the stage are the unions of the sending State meeting, the new study is about, not about the visit or to play in the city.
Let me tell you about North Korea had recently married Vietnam. Her husband is his scene, now a coach motorcycle - sport bike Hanoi Department - Nam1967, he was sent to study in Korea. In 1968-1969 he went to practice in a factory, he asked her Korean workers. Since then the provisions of our State is not allowed in school love foreigners. But both sides still dating, wait until now. When there are high-level delegation to visit North Korea, then he would send an application to the President or the Minister of Foreign Affairs suggested the impact on North Korea to be married.
In 2001, Chairman of Vietnam to visit North Korea, he sent the letter scene by the President with the Government of the impact of North Korea. May 2001 question. August 2001 meeting the Korean National Assembly passed the scene allows her to marry you. But keeping the Korean nationality. She was born in 1948 - his birth scene in 1949. English Landscape has published work in the Foreign Ministry, he is an only child. This is a victory on the regime. It received orders to go, police brought a truck to pick her (the car was not there), on which there is a bench. She said she did not go, even if death did not go. So you think you have some crime family: a father is to leave the South in 1960, that is disloyal to the party guilty, is a most serious crime; two is herself in love with a foreigner, ie is not loyal to the leader. With the crime that was sure to go to trial, so she was determined not to go. When the police say it is command of the leader, you must go. When the vehicle to the border of the city shall be back yoke. After that power to the State Department. Ministry of Foreign Affairs for cars picked up, put her in a hotel, at which she believed was still alive. Then they held her wedding in Korea, taking pictures for the family. When she recounted this story to her mother died several years ago because of hunger and children should eat has nothing to give back to the food. Where he was to old to learn, practice, now nothing more, leaving the hills, because there is nothing to heat, so that people close to the end. Fertilizer plant that ancient scene to his practice and we love each other, because it has no power to dismantle all parts and machinery for the steel foundry. Now there are boring, man is weakness. Compared to South Korea in 1953, after the Korean War ended, the North Koreans are more dominant than the north because there are many minerals, natural resources and more, that Japanese mining exploitation scavenged concentrated in the north such as steel, coal. When Japan lost to recede, the North gained. Meanwhile in the south, nothing. The South is mainly plain, agriculture is the key. If the per capita income in South Korea in 1962 only 62 USD / capita. By 1996, total per capita income reached $ 11,000 / person, ranked 11th in the world. By the 1997 financial crisis and slip a bit. Years later resumed, now rated No. 12 in the world. Thereby the way we see only slightly different results were all different. Korean made ​​cell lines based on the U.S. military, the U.S. stationed in South Korea about 37,000 troops, nearly 100 hands-free base to go into economic production, trade, industrial production. Meanwhile, North Korea focused on the defense industry is very expensive, not enough resources to improve people's lives, agriculture and light industry.
In about 14 years (1962-1975), under the leadership of President Pac Hy Chung, Korea has restored the country is done, then continue to grow rapidly became a dragon in this area. The total national product reached 400, $ 500 billion, per capita income over the threshold of $ 10,000 / person ($ 11,400).
The development path direction is correct, then go as fast as developed countries. If the wrong direction, going as fast as death. I imagine South-North Korea as the last, going as far as another, separate talk about economics, let alone the other modes. Gap between the two growing apart. In recent years North Korea Full of zero growth. From the years 1994-1998 have been negative to 3.7%. As usual every sound from 2% or 3%. Meanwhile, although caught in South Korean financial crisis in 1997, but did speed up very strong. Very high national spirit. Particularly when the country economically at risk, people are ready to focus all resources carrying gold, silver contributed to the State to escape the economic crisis.
By contrast, in the north, by the way the economy is not exactly defined, more deep in trouble. As strong as Mr. Rice has said violence for money, when poverty is cowardly, as they did not develop embarrassed, did not dare tell anyone. I give examples: Foreign Affairs or attending meetings, parties. Ambassadors or diplomats of South Korea have all hands began to celebrate, meet and exchange with the Ministry of Planning and Investment, Ministry of Agriculture, Ministry of Education, Ministry of Culture ... But with North Korea only to a corner , did not dare talk to anyone and do not have anything to say. Meet our diplomats, who are even close, but did not know what to talk and did not have anything to say theme.
I was told a number of miscellaneous events so that he envisioned. I'm sure this will not impose what it is, but so that he himself gave it a name.
Your Party is officially named the Korean Workers' Party was founded October 10, 1945 by Mr. Kim Sung gathered some anti-Japanese forces. The Party has also set up process very difficult to solve, terrible fight. Speaking of party leaders, many Western press published photos Kim Il Sung. To set up the party, Kim Il Sung had to eliminate countless close friends, new combatants to the office, set up by the Party. Thus there is special need to personality cult. Why worship as something that people have to force people to praise him it is not so good, it's pretty, but it is weak. So, we have launched all the people, not so much raising money, material wealth, spiritual, time, effort of the whole nation. In North Korea the need to mobilize a mass force of a million people, just an hour stood along the road waving flags, wearing beautiful dress from the airport to the hotel to catch a government guest certain foreign countries. Which shows a very subsidized regime and the political needs should it be up close and tried to create a so strong.
Particularly revolutionary way of the Korean Workers' Party has a lot to debate. Historically, August 15, 1945, the Red Army was forced to withdraw Japanese troops from Korea and the Korean liberation. To the south, the United States in the Japanese release, the northern Soviet disarmament. According to the Geneva Agreement signed in 1945, to the general election in 1947 to unify the country. In 1948 not to agree, each party should establish a State itself. North stood by Kim Il Sung founded the state. In the process of making a revolutionary path of development of the Party, the revolutionary national liberation, national liberation, the process of building socialism there are many difficulties. Then decided to start the war, called southward. This issue is very controversial. Some people say the North Korean attack on South caused the Korean War in 1952-1953; there who say that the North American and South Korean forward. Recently, many documents were disclosed to the north attacked the south front. There are many arguments to prove, in Matscova secret documents disclosed by the proof at the time North Korea has permission to discuss with the Soviet Union and China, then attack. There is also the only guessed by inference that North Korea attacked South Korea. June 25, 1950, war broke out. Three days later, Kim Il Sung's troops were rushing to release more than half of South Korea. After 4, 5 days only province Bu San, a tiny province in southwest ti. It proves to be prepared in advance. My stand out nearly as much for South Korea, U.S. households request the United Nations Security Council meeting. U.S. troops would be the United Nations. UN troops have helped South Korea to fight North Korea, there must be a reason. Through two examples, people are less exposed to conditions document can also be deduced that the North attacked the South.
The South Korean was also like that of Taiwan with China. They do not have ambitions to return to liberate the country.
The way of freeing South Korea North Korea is not smooth. When the UN troops attacked northward, the whole northern army forced back out back to the north, take Ap-Luc border with China. After that spill down and keep the 38th parallel as the beginning of the war, many soldiers died, many generals.
The policy of unity to fight a lot at stake, because when they were withdrawn from South Vietnam withdraws its troops and facilities are inherently revolutionary in the South. Finally, in the south is a blank area, no longer a revolutionary base of the seed which, unlike the revolution to liberate the South of Vietnam. Revolutionary liberate the South of Vietnam has impacted heavily on revolutionary lines of the Korean Workers' Party. Many people find that the battle in South Korea in 1950 which is very difficult to style in Vietnam, to the Southern people themselves instigated, supported the North, in the new beat out to win. Thus has caused controversy and internal party purges fierce. How many people have had new thoughts and came to Vietnam to study are purged of all, a round of purges six, seven senior officials of the army and the Party. So within the Party there are many cracks in the struggle for reunification of the country the first time.
On the way economic development, balancing economic development with defense and development of the Party is also a lot of controversy and the side of Kim Il Sung is the winning clan. Mr. Kim has gotten rid of people for the right-wing ideology, no visible enemy, the illusion of peace. Party determined to develop heavy industry, then to develop light industry and agriculture, which is very expensive money, so that people's trust in the Party is going down. Because of the way development is not reasonable, therefore, can not make the dream of President Kim Il Sung is "All people are eating white rice and meat soups" up until now. In terms of party organization is not complete. Before 1980, the Party Congress every five years at a time. But Congress (10/1980) to date - 23 years of not meeting the Party. So the cost of living what type? He elected to sell up to General Secretary Kim like? That was very strange.
The process took him up to leader Kim I, would say later. Particularly about his election as Chairman of the Party is doing very nicely, the Party does not have to do it all. According to the Communist Party newspaper, said Mr. Kim living in a branch, the branch of worship up to the General Secretary. A comment like that, nobody dared to oppose both. Who would oppose a party card to withdraw immediately. Eventually, the branch must agree. Branch reports to the district Party Committee. Party the common area for the other branch. There was no expenditure of all who dare oppose, on the oil slick that his country worship Kim Jong Il as General Secretary of the Party, does not have a vote, not a record, not required a Congress at all. Auto stop him as general secretary, party discipline, party organizations are not tight, as a single will. Of course he has the green light to make a certain hand. Inside, no one can understand, but the outside is a true story, written in the newspaper.
The process came to power because of the Kim Il Sung Kim (Kim published) chosen as his successor.
Back to Kim Il Sung's family: his wife before she has three sons. Kim Jong Il is the third. He learned very lazy, just like playing. He has broken countless dad's Mercedes. He set the jet drive, set the horse. Looking at his pictures, we see very bad, dirty Minister, hair always build back up, the intensive environment such as heart disease, skin is dull chestnut. So every time he appears, the same photographer shooting competition and concentration in the medium taken to prove that he has heart disease. Kim was the only child enthusiastic women. The beautiful actress her pretty, pretty good is the general "direction" in place, very much. Why do I say this because from time to Nguyen Van Trong, deputy Party Central Committee Foreign Affairs as Ambassador at his side, has a daughter studying in Kim Il Sung University has some Korean girls are very pretty . One told her daughter Weight: How beautiful girl in Korea very humiliating. Tao has been posted to general "direction" on that night. Now I just want to die. Where there are beautiful flowers he picked right.
His current wife Kim Jong Il is also an actress. She had married, have children then. Mr. Kim likes, so she definitely left her husband for Mr. Kim Jong Il.
Broadly speaking, Kim Il Sung, too. The human brain is. In the Kim Il Sung is the first bath bowls, bath first record, that is 6 or 8 girls shower together with him. Later, when old age, his own doctors always have to replace his blood with the blood of young girls. Because blood is the decision of human vitality, which will determine his blood young or old, rather young to be blood on the viability and health of young people will be very good and strong. So on a regular transfusion to prolong life. Monday is why she began 8, 6 bath with her ​​and him, as iong exchange between elderly and young children will strengthen the elderly. Kim was selected as the sole heir and father Kim has been prepared very carefully. When the surviving father Kim has stated: "I will choose comrade Kim Jong Il as heir, because I see Comrade Kim Jong Il has many qualities and working capabilities, revolutionary virtues, are more likely alternative I work, so I believe that the entire Party, army and people to support Comrade Kim Jong Il to work. "
So when Kim Jong Il is thought to want to preserve security and to understand the three political forces: a military that has the power to rule the country; Monday as security forces to detect place in the society fails to rectify, to quash. But most important is to understand the young force, which is full of youngsters. But when it came to power grasp is the most powerful military and a half of young people. But security did not understand. He thought that as well as other kings era, no military power alone is not the town confines, not up the disturbances in the country. Besides the military is a river of soldiers, recruited to non-payment of wages, workers began to be translated where to go. So many great works of most of the Korean armed forces do, including large dams the west coast. The duration of the obligation to present North Korea increased from 7 years to 14 years. 14 years, as most of their youth for life.
The process to Kim Jong Il came to power (1975) within the Party has a lot of questions. At that time staff officers of the court remains very much the age, ability to work, working with the great revolution. Yet again he was young shoots to a new university - economics - to replace, no objections from many people. So to maintain their intentions, Kim Il Sung to change a lot of staff to maintain the hereditary mode.
When Kim Il Sung died suddenly July 8, 1994, people thought this was a favorable opportunity for his son Kim took all of the rights of the Party, State, National Assembly and Government. But in May 1998, ie four years after the new parliament session, Kim Jong Il at last he took the position of Party Chairman, Chairman of the Military State. Under the Constitution amended in 1998, the State Council to acquire military power, including the whole of the Party and government authorities in the country. The chairman of the State Council troops acquired all rights, including the right to wage war. Kim So he kept the two positions to one of the country. Under the Constitution amended in 1998, the entire Party and people of Korea worship Kim Il Sung to Mr. President of the State permanently Korea, not vice president seat. I also like Kim served as president during the fight, but could not sit together, should be attributed to his father as president Kim permanently, even though he was dead, lying on the ground. So nobody is jumping on this chair. Thus, all the rights of all children in the hands of Kim. So be happy about the North Korean Ambassador to the inauguration in our country in 1997, the credentials: In the letter, the registration process is Kim Il Sung, although he has been dead for three years. Foreign Ministry did not accept your request on the report, then that information for Vietnam. Then the State Department to accept your proposal for your country at that time no formal head of state should be on a temporary sign to Kim Il Sung. You said other countries have accepted it. Finally, the State Department consulted the Central Government. Central to accept the dead although still sign documents for living. Thereby we also see in your party power struggle big deal.
When Kim Jong Il graduated from high school, he has to the Soviet Union on the University Lomonoxop visit. Then return home and said he learned at home as well. Saying "school in the country well," his motto has become North Korea's education. From then on not to send students abroad. Recent sales are a number of students by the international organizations invited to visit or travel first, then about 2 months, but usually not valued use. The motto of Kim Jong Il education is to give training to become loyal only know there are loyal to a leader is Kim Jong Il only.
The issue of national pride is very excessive. Leader Kim Il Sung said only the right, but never wrong because the Constitution was amended in 1998 clearly is the way of economic lines Ly Thanh Son (Thanh Son Village). Line Ly Thanh Son by Mr. Kim Il Sung set out in 1959. Party lines are business leaders, all party members to focus on implementation of the resolutions of the Party on the economy. Secretary of the village stands out the division of labor: The go because of this, the other to catch the worm. The same 8 hours, 15 to 10 minute break time singing a few sentences, banana plugs flag across the field, beating drums loudly. 11 hours off for meals. So, how to develop agriculture.
Example 2: in 1999, Mr. Tran Van Register to visit North Korea, to visit many places, there are buildings 2000 m2 surface area, high five, six floors. Ask anyone design. They say we design and build in a year. Where were you asked to answer in a year. By subway, you're asking: Ga subway construction for how long. They say in a year. In cement manufacturing plant and machinery are imported from the Netherlands, are stamped made ​​in a step function (West Germany) and the Netherlands. When asked they told us to get produced. Meanwhile the Dutch were holding a walkie-talkie to direct production and assembly. They're sure all of North Korean technicians. We design, construction, installation and operation. All are under the guidelines of Kim Jong Il.
Mr. Kim Jong Il has also enjoyed fame. In 1989 a World Youth Congress meeting in Pyongyang, he built the hotel direct Willow Landscape 105 floors, the tower is 3 feet pointed out like the tail of the name. Construction is one year, the foundation has been tilted. Press day is created: Today is a story built today are two-story building. Then suddenly im really journalism. It turns out that nail inclination, not anymore. Until now cement moss, still atop the crane to on it. Many countries applying reinforced, but they did not. Leader did, said is true, for there is only wrong.
Currently Korean society is what the Party says: Party as leader, the leader of the Party. Looking at the Party leader is knowing how.
Your education is about formalism, superficial. You know the world is developing in all aspects, you are also very worried, trying to solve, can not be forever status quo, fear of a coup. Coup, many believe, but we also do not understand the official. But the order to stop an explosion, they said it was a coup.
North Korea is trying to get out of trouble. Kim Jong Il said: The world's only superpower, that is America. Once that was cleared with the U.S., center stage will be cleared of all other relations. It is thought the smooth direction of Kim Jong Il. So do not bargain with the U.S. and South Korean economy, to bargain with the United States with nuclear weapons. Built in 1985 to develop nuclear weapons. What about North Korea have nuclear weapons yet no one present asserted. But America must also respect and North Korea has pulled the U.S. to discuss the talks and signed a framework agreement in 1994. Through the agreement, North Korea asked the United States is not producing nuclear weapons, the U.S. will be built for the North Korean power plants with a nuclear atom, worth about 4.6 billion USD in 1994 , the inflation rate to be young now $ 10 billion.
Capitalizing on the win, North Korea continues to use the post nuclear bargain with the United States for the purpose of catching the U.S. to sit desk directly with North Korea as establishing foreign relations, economic aid for North Korea . From the conversation it required Japan to establish diplomatic relations, to aid to North Korea.
Now the U.S. and the world just to pay attention to nuclear weapons by North Korea Sunday, although the damage would not know how. Many people believe that North Korea said it but I do have nuclear weapons because of weak economic potential, the total national product is $ 15 billion. Meanwhile, Korea has $ 500 billion. But everyone is afraid because of their temperament is and international terrorists. Japan and South Korea are afraid because they have a beautiful spacious premise, it needs a stable atmosphere of peace to do economic development. They are afraid of war. So if the United States stretching to the North Koreans, Korea and Japan had to bow to America because America fights van with North Korea are just liquidating some weapons from the Second World War until now. If war broke out, Korea and Japan will be affected first and great. The U.S. also wanted to beat North Korea. There are two times, it was late in 1994, the U.S. had the atomic bomb to North Korea. This information has been concluded. In December last year, the U.S. has to beat North Korea again, but South Korea and Japan can.
Why call North Korea a terrorist just because it has long been thought to use violence to murder, radical leaders of South Korea. In 1988, South Korean President visited Rang-un (Burma), to visit the State Cemetery. North Korea has sent two special mission to set a few mines in the cemetery gate. Fortunately, the President's car has to go through the mine explosion, followed by four vehicles carrying the ministers and entourage died. President of the escape vehicle. Then the Burmese security control for your back and caught two North Koreans. Then was the "bomb of 20 billion tons," the echo on Korea. Because Diamond Son mountain because many of the mountain ridge system. North Korea to build the other foot it with the mountain into a tank containing 20 billion cubic meters of water. Each cubic meter of water weighs a ton. It is known as 20 billion tons. Dam it manually swing Seoul and 100 km above the capital Seoul over 1000 meters. If North Korea to put an upsurge in attacks at the foot of the dam and blow the 20 billion tons and it will blow the capital Seoul to fly to the South China Sea as we took a bucket of water a bamboo leaf sneezing down the drain. So the world is called the North Korean terrorist and an international outcry. The world has helped Seoul City to build a dam, known as the Hoa Binh dam curved to stop water from spilling over into the other side, will toe sideways.
Then there's plane crash Koreairlines Airlines of South Korea in 1988, killing several hundred people. Then the Japanese abducted to North Korea. Then the internal purges lot. Finally the U.S. has provided North Korea to the list of supporting international terrorism.
North Korea's relations with Vietnam, there are many obstacles. North Koreans are opportunists and so narrow-minded national interests, there is as international as communists or anything. Time America's war against Vietnam, North Korea also supported, but the spirit is to divide the fire with South Korea, to focus U.S. military hit Vietnam, South Korea to support hands-free conversation scramble area of the Korean peninsula. Therefore, Vietnam needs more when the North Koreans do not support, does not need it at the positive high the banner of Vietnam requirements established by the North Front of Asia against the U.S. in about 1968-1970 is at war South Vietnam is very drastic.
When the Vietnam liberation of the south unification in 1975, six months after the North Korean press has not reported great victory of Vietnam. The whole world joyfully happy people, the engine opened to acclaim Vietnam defeated the U.S., aggressors, but you North Korea still silent. Then we exercise, then the new press reports, Vietnam People's Liberation knew then. Only then are so many people do not know about later liberated Vietnam. They said that Vietnam comrades not wait for the release of South Korean and liberation of South Vietnam, so as to put all their comrades to give us trouble. America will then complete the turn to beat us. Comrades no internationalism. They argue such monstrous. What about the interests of narrow ethnic Chinese followers of anti-Vietnam Cambodian problem is huge. But because we did not catch document, do not be experts in there, because we beat the rusty legs Pol Pot, if you hit capture, type enclosure is sure to catch many of North Korea experts. North Korea really is no better what with Vietnam, but always thought debt Vietnam: past, we help our comrades in the war against the U.S., now the comrades to help us. Comrades no relationship with South Korea. But the trend is irreversible, the socialist countries, the Soviet Union, China will put relations with South Korea. Vietnam was the last socialist countries put relations with South Korea so you burning stews. When we established the diplomatic relations then we just put the tips of diplomatic relations, do not be put on economic relations, relations with the ruling party in South Korea. Later, Party General Secretary to visit South Korea, to establish relations with South Korea's ruling party. You also can not be reversed, but to pity. However they still have flagrant, for example: North Korea ambassador who is now in Vietnam, the previous key to the Korean Embassy Counsellor in Vietnam, then in 1995, he was on the Ministry of Foreign Affairs Our advice: The comrades do not believe the South Korean economic development, they do not do cars, television ..., which they bought from other countries to propagate.
Meanwhile, Vietnam has trade with Korea, the Korean company to invest in Vietnam and they also know we have work and study in Korea for many years. In summary, the North Korean people are very uncomfortable, society, leadership is very annoying, do not understand what it is? We work in North Korea for decades, but now say North Korea is what is so hard.
North Korea made ​​the subject of thought. So what is the subject of thought? It is thought the man is the subject of the revolution, was the subject of his destiny, his own. That's the subject of thought. But the thought that the performance of the entity shall follow the intent behind a word of entities thoughts. So the world can assess underlying theme is a closed mind, do not believe anybody, do not believe in friends, tightly closed. Some people say the thought of foreign entity is a reactionary ideology. Society grows, more and more civilized, the thought reveal the subject as the reactionary, and hindering development. Listen to their very good, but do it very bad. Fear and hate the world, not afraid to come near.
Material collected by Zhao Xuan
An old article on Diplomat

This is vietnamese documents
 NQL: Chưa rõ tác giả bài viết là ai, đọc thì biết đây là bài nói chuyện của một người đã từng công tác ở Bắc Hàn 30 năm. Có nhiều tư liệu quí, độc, đáng suy ngẫm.
Không tin về Bắc Triều Tiên có rất ít, thậm chí chúng tôi đã làm về Bắc Triều Tiên hơn 30 năm rồi mà cũng chưa giải đáp được những câu hỏi mà các anh lúc nãy đã sơ bộ nêu ra, không biết Bắc Triều Tiên là cái gì đâu. Bây giờ, tôi chưa có tham vọng trả lời với các anh cái ông này nó thế nào, chế độ này nó ra làm sao, hay nó là loại gì trong lịch sử nhân loại. Tôi chỉ xin kể lại những điều mắt thấy tai nghe, những gì đã cảm nhận được trong suốt một thời gian dài công tác ở đây. Thực tế trong quá trình công tác nhiều năm cũng không có những nguồn thông tin gì thực sự đáng tin cậy, cũng là nghe qua người này, người kia, qua bộ phận này, bộ phận khác. Không có một loại tài liệu gì mang tính chất chính thống mà người ta đưa ra.
Tôi chỉ có tham vọng báo cáo để các anh đứng ở góc độ cương vị công tác của mình và trên nhiều góc độ khác để có nhận xét về chế độ, về vị lãnh đạo này, về cái Đảng này nó như thế nào? Gần đây, Bắc Triều Tiên có mấy sự kiện lớn: Vấn đề hạt nhân. Gần đây nhất là vấn đề máy bay trinh thám của Mỹ bay vào không phận Bắc Triều Tiên. Trước đây Bắc Triều Tiên đã rình cái máy bay này mấy lần rồi, nhưng không làm sao bắt được quả tang. Lần này đã có sự chuẩn bị từ trước, Bắc Triều Tiên cho xuất phát 4 máy bay MIC 29, đuổi khoảng 20 phút trên bầu trời, có lúc hai bên đã tiếp cận cách nhau 14, 15 mét. Bắc Triều Tiên đã kiềm chế không bắn, vì nếu bắn thì không bao giờ nó rơi trên đất Bắc Triều Tiên được. Theo địa hình bản đồ Bắc Triều Tiên các anh sẽ rõ vì khi bị đuổi bao giờ máy bay cũng chạy ra phía biển; nếu có bắn trúng thì nó cũng bay được thêm 500 – 600 km ra ngoài biển, rồi mới rơi, lúc đó cãi nhau thì mệt lắm. Bên thì bảo tôi còn bay ở ngoài, anh bắn tôi, bên thì bảo anh đã vào đất liền của tôi, tôi bắn. Nhưng tang chứng thì máy bay lại rơi ngoài biển khơi.
Trước đây, vấn đề hạt nhân của Bắc Triều Tiên cũng rất phức tạp. Bắc Triều Tiên không có khả năng cạnh tranh về kinh tế với Hàn Quốc. Do đó người ta mới nghĩ ra cần có một con bài gì đó để mặc cả. Bắc Triều Tiên đưa ra chính sách phát triển về kinh tế là ưu tiên phát triển công nghiệp nặng. Trong công nghiệp nặng lại ưu tiên phát triển công nghiệp quốc phòng, mà công nghiệp quốc phòng thì lại vô cùng tốn kém: một khẩu súng bằng cả mấy cái máy cày, một quả tên lửa tính ra không biết bao nhiêu tiền của. Do đó từ khi theo con đường này, kinh tế Bắc Triều Tiên cứ luôn luôn bị lệch lạc. Bắc Triều Tiên coi nhẹ công nghiệp nhẹ và nông nghiệp cho nên đời sống nhân dân rất khổ, phải thắt lưng buộc bụng từ khi thành lập nước đến tận bây giờ.
Sang thế kỷ XXI, các nước XHCN phát triển nhanh chóng, nhưng Bắc Triều Tiên vẫn cứ thắt lưng buộc bụng, vẫn đói.
Ở Hàn Quốc còn có Sam Sung, LG Tivi, máy giặt bán trên thế giới, nhưng mà không thể tìm thấy một thứ đồ dùng gì của Bắc Triều Tiên đưa ra thế giới. Người ta nói rằng từ ngày ông Kim Nhật Thành mất đi (1994) ông đã mang theo tất cả những tinh hoa của đất nước. Vì vậy, khi ông Kim Châng In lên thay, đã không lãnh đạo được, để dân chết đói ghê quá. Tính đến năm 1994-1997, theo hãng thông tin cho biết, Bắc Triều Tiên đã để dân chết đói đến 2,8 triệu người, hơn con số ta chết đói năm 1945, khi Nhật bắt nhổ lúa trồng đay, chỉ có 2 triệu. Cuối thế kỷ XX đầu thế kỷ XXI mà một nước XHCN đã để cho dân chết 2,8 triệu, đây là một tội ác, là rất vô nhân đạo. Một chị người Triều Tiên, vừa được sang lấy chồng Việt Nam đã nói với tôi: “Anh ạ, không phải là không có một con đường để Triều Tiên thoát ra khỏi cảnh đói nghèo, có nhưng người ta không đi. Tại sao tôi biết, vì khi tôi vào Sứ quán Hàn Quốc ở khách sạn Deawoo, có một thư viện rất lớn. Tôi đọc sách, tôi mới thấy rõ ràng là có con đường khác mà lãnh tụ của tôi không đi, cứ đi theo con đường này, cho nên dân tôi chết đói. Từ xưa đến nay tôi được giáo dục những điều không đúng sự thật”. Đây là điều ta đáng phải suy nghĩ.
Theo bản đồ thì Bắc Triều Tiên phía Bắc giáp Trung Quốc khoảng 1300 km, có biên giới rất lớn; phía Đông giáp với Liên Xô có 16 km; phía Nam giáp với Hàn Quốc ở vĩ tuyến 38. Phía bên này giáp biển Tây là Trung Quốc; giáp biển Đông là Nhật Bản. Từ đó ta thấy Bắc Triều Tiên là một nước vừa nghèo vừa nhỏ nằm kẹp giữa các cường quốc: Trung Quốc, Nga, Nhật Bản; phía Nam giáp biên giới là người anh em Hàn Quốc, mặc dù chưa phải là cường quốc nhưng là một nước phát triển. Theo ông Tổng thống mới nhất của Hàn Quốc khi nhận chức đã công bố Hàn Quốc đứng hàng thứ 12 Thế giới là loại mạnh rồi.
Vị trí địa lý chính trị làm cho Bắc Triều Tiên ở vào thế rất bị o ép. Từ đó sự an nguy của Bắc Triều Tiên phụ thuộc rất nhiều yếu tố chi phối của các nước lớn này. Chính vì thế mà vấn đề định hướng cho Bắc Triều Tiên, nói rộng ra là cả bán đảo Triều Tiên, vấn đề thống nhất Nam-Bắc (Bắc Triều Tiên và Hàn Quốc) không hoàn toàn phụ thuộc vào ý muốn của nhân dân, hay là ý muốn của Ban Lãnh đạo, mà nó còn phụ thuộc vào lợi ích của các nước lớn xung quanh.
Như các đồng chí đã biết trên thế giới có 3 loại nước bị chia cắt là Đông Đức, Việt Nam và Nam Bắc Triều Tiên. Việt Nam đã thực hiện được thống nhất đất nước theo kiểu của ta. Đông Đức thì thống nhất theo kiểu sáp nhập tức là bên này nuốt chửng bên kia. Theo Hàn Quốc nếu sáp nhập theo kiểu này thì họ không thể cáng đáng nổi, vì Đông Đức ngày xưa so với các nước XHCN khác là vào loại khá. Khi sáp nhập thì Tây Đức đã thấy đây là một gánh nặng đến bây giờ vẫn chưa gỡ ra được, vẫn như cái hố trong nền nhà. Sự phân biệt giữa người Đông Đức và người Tây Đức vẫn còn tồn tại nhiều năm nay. Hàn Quốc cho rằng nếu thống nhất như kiểu Tây Đức thì không kham nổi, tức là phải cõng một ông anh què quặt trên lưng, đi trên một con đường rất dài chưa biết đến bao giờ ông ấy khỏe chân để đặt xuống dắt ông ấy đi. Tính đến bây giờ về tiềm lực kinh tế năm nay tổng sản phẩm quốc dân của Bắc Triều Tiên mới có khoảng 15 tỷ, có ngân hàng nói chỉ có 10 tỷ. Trong khi đó, tổng sản phẩm quốc dân của Hàn Quốc năm 2001 đã là 546 tỷ, một con số chênh lệch quá đáng. Bây giờ muốn thống nhất được trước hết phải tăng cường giao lưu, đầu tư vào Bắc Triều Tiên, vì đằng nào cũng phải đầu tư ra nước ngoài, chi bằng đầu tư lên miền Bắc, cùng một dân tộc, cùng một tính chất, cùng một con người, cùng một tiếng nói thì hiệu quả đầu tư nó sẽ cao hơn. Như vậy Bắc Triều Tiên sẽ phát triển về kinh tế, khoa học kỹ thuật khá dần lên, dần dần hai bên bớt sự chênh lệch, gần nhau hơn thì may ra mới thống nhất được. Ông Tổng thống Kim Tê Chung nói: Việc thống nhất của chúng tôi còn rất lâu dài.
Mẫu thứ hai để thống nhất là Việt Nam, dùng chiến tranh bạo lực thì Hàn Quốc không muốn vì thấy cái giá phải trả nó đắt quá.
Năm 1995, Tổng bí thư Đỗ Mười sang thăm Hàn Quốc. Chủ tịch Đảng cầm quyền là Tổng thống Hàn Quốc đã hỏi Tổng bí thư Đỗ Mười: “Ông có lời khuyên nào cho việc thống nhất của chúng tôi không?”. Đồng chí Đỗ Mười chỉ nói một câu: “Nếu cho tôi có một lời khuyên thì không dùng biện pháp chiến tranh vì nó rất đắt”. Đại ý nói như vậy.
Hàn Quốc cũng không muốn như vậy vì đất nước đã phát triển ổn định, muốn ổn định để phát triển đi lên.
Vậy thì phải chọn ra con đường thứ ba, không phải kiểu Đức hay kiểu Việt Nam, mà là kiểu dần dần tiến tới đoàn kết dân tộc, tăng cường giao lưu hợp tác, rồi tiến tới thống nhất. Con đường này sẽ rất dài, phải 20 năm hoặc 50, 70 năm trở ra. Dân số Bắc Triều Tiên tính đến năm 2001 có khoảng 22 triệu rưỡi. Hàn Quốc có khoảng 46 triệu (gấp đôi). Diện tích cũng gấp đôi, tiềm lực kinh tế thì Hàn Quốc gấp ba bốn chục lần. Thủ đô của Bắc Triều Tiên là Bình Nhưỡng, là một thủ đô tương đối đẹp. Trong quyển sách “Những nền văn minh thế giới” đã liệt thủ đô Bình Nhưỡng là một trong những thủ đô đẹp của thế giới. Sau chiến tranh Triều Tiên 1952-1953, thủ đô Bình Nhưỡng bị san bằng tất cả. Sau đó Liên Xô đứng ra thiết kế lại toàn bộ, cho quy hoạch xây dựng Thủ đô. Quy hoạch này được thiết kế rất hoàn chỉnh, xây rất lớn, như tòa thư viện nhân dân ở giữa thủ đô, Hội trường Quốc hội rất lớn và đẹp, kè của con sông Đại Đồng chảy qua thủ đô đẹp mỹ mãn. Cho đến bây giờ vẫn theo quy hoạch này. Chỉ tội cái nền khoa học kỹ thuật, kinh tế yếu nên trông nó rất buồn tẻ, nhưng lúc nào cũng cảm thấy nó thanh bình, như cây liễu rủ bên sông Đại Đồng, đường phố thì rộng lớn, đẹp đẽ và quy củ. Xã hội rất ngăn nắp, giáo dục rất nghiêm chỉnh tất nhiên là rất lạc hậu.
Lãnh đạo của Bắc Triều Tiên bây giờ là ông Kim Châng In (Kim Chính Nhật), giữ chức Tổng bí thư Đảng Lao động Triều Tiên – chứ không phải là Tổng bí thư của Ban Chấp hành – Chủ tịch Ủy ban Thường vụ Quốc hội là ông Kim Iâng Nam. Theo Hiến pháp sửa đổi năm 1998, Chủ tịch Ủy ban Thường vụ Quốc hội có vai trò đối ngoại như nguyên thủ quốc gia, giống như Nhật Hoàng. Các công việc như Trình quốc thư, ký giấy ủy nhiệm, ban bố sắc lệnh đều do Chủ tịch Ủy ban thường vụ Quốc hội ký.
Sau đó mới đến ông Chê Chung Ốc, Chủ tịch Quốc hội. Ông này chẳng khác gì ông từ giữ đền. Hôm nào họp thì ông trải chiếu, giống như Văn phòng của ta. Danh nghĩa là Chủ tịch Quốc hội, nhưng thực quyền thì không có. Tất cả thực quyền đều tập trung vào ông Kim Châng In. Còn ông Bộ trưởng Bộ Ngoại giao thì không có gì đáng nói.
Chế độ của Bắc Triều Tiên danh chính ngôn thuận gọi là XHCN theo kiểu Triều Tiên. XHCN kiểu Triều Tiên này cũng có rất nhiều cái khó hiểu, một chế độ phong kiến, độc đoán, gia đình trị. Phong kiến vì lễ giáo rất nặng nề, cấp trên cấp dưới sùng bái. Nếu ai không sùng bái ông ấy là đã mất đầu rồi, chưa nói là chống lại, nếu chống lại thì không bao giờ tồn tại. Tệ sùng bái này được kế thừa từ ông bố Kim Nhật Thành. Ở Triều Tiên hiện nay mọi người đều đeo một cái huy hiệu rất to. Có 3, 4 loại huy hiệu; có loại một ảnh là ông Kim Nhật Thành, hoặc ông Kim Châng In rất to; có 2 loại ảnh thì hai ông cùng ngồi. Có phân cấp từng loại một. Tệ sùng bái này bây giờ vẫn còn nặng nề vô cùng. Trung Quốc hiện nay đã bỏ các huy hiệu và ngũ lục Mao Trạch Đông. Thời Kim Nhật Thành còn sống, khi anh chị em gặp nhau trên đường, không bao giờ được phép chào hỏi nhau về sức khỏe, mà phải hỏi nhau đã đọc trước tác Kim Nhật Thành đến chương mấy rồi. Nếu có người thứ 3 ở đấy mà lại hỏi nhau về con cái, sức khỏe thì sau đấy rất phiền toái. Một ngày một người có 12 giờ ở cơ quan gồm: 8 giờ làm công việc được giao, 2 giờ lao động công ích như quét tước ở xung quanh cơ quan, xí nghiệp hay nhà máy, sau đó có 2 giờ ngồi đọc trước tác Kim Nhật Thành.
Học sinh trung học, cấp 2, cấp 3 hay Đại học thì không có lúc nào được phép ngồi để suy nghĩ. Vì ngồi suy nghĩ lại lẩn thẩn nghĩ tại sao mình khổ, tại sao bố mẹ mình lao động 12 tiếng một ngày mà vẫn nghèo. Người ta không muốn có thời gian để suy nghĩ cá nhân, bắt phải đi học, học ở trên lớp xong, về nhà ăn cơm trưa xong thì ra tập múa hát (Hát toàn những bài ca ngợi ông Kim Nhật Thành). Sau đó là lao động công ích, học trước tác. Đến tối là về nghỉ ngơi, ăn cơm. Có những ông giáo nói không bao giờ biết mặt con vì sáng sớm đi làm con chưa ngủ dậy, tối khuya mới về thì con đã đi ngủ. Con mấy tuổi mà vẫn không biết mặt. Cường độ lao động rất căng thẳng. Một xã hội rất nặng nề. Các nước phương Tây gọi xã hội này là binh doanh xã hội, tức là trại lính. Mới nhìn vào thì thấy xã hội rất quy củ, nền nếp, nhưng đi sâu vào thì thấy nó nặng nề lắm. Có một ông Đại sứ Angiêri khi mới sang có nói một xã hội như thế này mà tại sao người ta cứ chửi bới, phong cảnh thì đẹp đẽ, con người thì nền nếp – ông được đi tham quan, dự tiệc tùng. Một tháng sau, sau khi trình quốc thư thì ông bắt đầu chửi Triều Tiên: Sao lại có một xã hội kỳ dị như thế. Mùa đông thì không có lò sưởi, vào nhà làm việc chỉ được 10 phút là phải về, nếu lâu một chút là đau đầu gối, ngồi lâu thì đau lưng vì lạnh quá.
Đến tháng thứ hai thì ông ta chửi thậm tệ: Tại sao một xã hội để cho dân khổ thế này, bắt dân mang giẻ đi lau từng thanh ray, thanh sắt trên cầu, nhiều cái rất vô lý.
Nếu có sang thăm Bắc Triều Tiên, ở độ một tuần thì thấy rất đẹp, nhưng đến một tháng trở ra thì chán lắm. Tôi đã ở bên ấy 15 năm, chịu hết nổi. Những năm 60, 70 ra chợ còn mua được túi táo. Khóa trước khóa vừa rồi thì không còn nữa. Tất cả đều phải mua ở Bắc Kinh. Hàng tháng đại sứ ta cử người đi bằng tàu hỏa sang Bắc Kinh, một ngày đi, một ngày về, 3 ngày đi mua sắm và chuẩn bị. Tất cả các loại thực phẩm gạo, thịt, cá đều mua ở Bắc Kinh, sau đó đưa về sứ quán chia cho anh chị em theo đăng ký của từng người, từng gia đình, còn lại Sứ quán dùng để chiêu đãi hoặc tiếp khách.
Có lần phòng thông tin của Sứ quán cần 20 mét dây điện để làm việc. Các anh đánh xe đi khắp nơi khoảng 2 – 3 tiếng mà không mua được vì các cửa hàng đều không có.
Tôi có cô con gái được sang Xê Un học tập. Trước đó cháu có qua Bình Nhưỡng thăm chúng tôi. Gia đình muốn chụp một kiều ảnh kỷ niệm. Chúng tôi đi 3, 4 cửa hàng, có cửa hàng chỉ còn 1 kiểu, có cửa hàng không có phim, đến một cửa hàng còn 3, 4 kiểu nhưng máy lại rất cổ, không có độ rum, phòng chụp thì bé, người thì nhiều nên chụp không đẹp. Sau đó cháu sang Xê Un, có biên thư cho chúng tôi nói ở Xê Un chẳng thiếu thứ gì.
Năm 2001, có đoàn của Bộ Văn hóa do một đồng chí thứ trưởng dẫn đầu (anh Phúc) sang thăm Triều Tiên, có mang 5.000 tấn gạo để tặng bạn. Qua Bắc Kinh có gặp tôi, anh đề nghị tôi cho vài đường chỉ dẫn (anh nói vui vậy). Tôi có nói: Anh là thứ trưởng, thuộc loại cán bộ cao cấp của Đảng và Nhà nước; hai là lại mang quà sang; ba là lại sang vào cuối tháng 4 – mà tháng 4 là tháng có ngày sinh của ông Kim Nhật Thành – thì rất thuận lợi cho anh. Ba yếu tố đó đã tạo cho anh một cái thẻ của một vị khách được trọng vọng. Nhưng tôi cũng phải nói với anh tại thủ đô Bình Nhưỡng không có điện đường. Anh ấy bảo cậu cứ dọa tớ, thủ đô mà lại không có điện đường. Tại sao tôi nói vậy, vì trước đây có đoàn của anh Vũ Khoan, anh Phạm Tất Đang sang, bạn cho ở tại Khách sạn 5 sao. Khi vào nhà vệ sinh, thấy có một cái bồn tắm để đầy nước, anh tháo nước đi, đến khi đi vệ sinh xong thì không có nước để dội. Gọi người phục vụ thì họ nói: nước chứa trong bồn tắm là nước để dùng cả ngày. Bây giờ phải xin nước ở phòng khác để dùng.
Một ngày thường mất điện không bao giờ dưới 10 lần. Một lần tôi thí điểm bằng cái máy cắt, cứ mỗi lần có điện trở lại thì nó lại cắt đi một đoạn dây bằng cái phong bì. Từ 16 giờ hôm trước đến 8 giờ hôm sau, tôi kiểm tra có 24 mảnh giấy trắng được cắt ra như thế, mất điện thường xuyên, “trường kỳ kháng chiến”.
Hồi tôi mới sang lần đầu tiên, bao giờ cũng có lệ mời anh em đi uống bai – gọi là nhập trạch. Hôm đó thấy mỗi người cầm một cái đèn pin. Tôi nói: ta đến khách sạn cơ mà. Y như rằng đèn pin có tác dụng. Ngồi một lúc thì mất điện, phải bật đèn pin và gọi nhân viên đến châm nến.
Khi đoàn của anh Thứ trưởng Bộ Văn hóa về, qua Bắc Kinh gặp tôi. Anh nói: Ai đời ở khách sạn 5 sao mà mấy ngày trời ăn toàn củ cải, xào rồi luộc, nấu; nước không có; ra đường không có điện đóm gì, tối như bưng, thỉnh thoảng có người chạy vụt qua. Tôi có nói với anh Phúc: ở Thủ đô có chỗ vẫn có điện. Ở ngã tư nào có ảnh của ông Kim đứng, ở dưới chân có một cái đèn hắt lên. Ở chỗ ấy thì có điện, chỉ chiếu lên người ông thôi, còn chung quanh tối bưng. Điện đấy không phải để thắp sáng cho nhân dân, mà là để “tra tấn” ông Kim Nhật Thành, vì riêng mặt ông ấy sáng, nên muỗi và châu chấu bay đến bao vây đậu vào hoặc lao vào mặt ông ấy. Anh Phúc có nói với tôi: khi nào có đoàn sang, anh báo tin cho tôi để tôi gửi cho các anh mấy cân tôm khô, chứ sống thế này thì khổ quá.
Vấn đề dân trí cũng rất thấp. Họ không biết được Việt Nam đã giải phóng đâu. Năm 1989 có Đại hội Thanh niên sinh viên thế giới lần thứ 13 (Festival) tổ chức tại Bình Nhưỡng. Đoàn Việt Nam do anh Hà Quang Dự làm trưởng đoàn. Anh Hà Quang Dự có đến chào Bí thư thứ nhất Trung ương Đoàn của Bắc Triều Tiên. Ông này chúc đồng chí Hà Quang Dự: “Chúc Việt Nam mau chóng đánh thắng giặc Mỹ xâm lược để giải phóng Tổ quốc”. Đồng chí Hà Quang Dự cho rằng phiên dịch sai. Đồng chí phiên dịch nói: “Tôi đã chinh chiến ở đây mười mấy năm rồi, không dịch sai được đâu”. Đồng chí Dự phải nói lại: “Chúng tôi đã thống nhất đất nước từ năm 1975, đến nay đã gần 20 năm rồi”. Đồng chí Bí thư thứ nhất TW Đoàn Triều Tiên vỗ vai đồng chí Dự và nói: “Chúng ta là những người chiến sĩ cộng sản, không nên giấu nhau, không nên nói dối”. Các đồng chí luôn luôn tin tưởng ở chúng tôi bao giờ cũng chung một chiến hào, sát cánh với các đồng chí đánh thắng giặc Mỹ xâm lược”.
Qua đó ta thấy dân trí ở đây rất thấp. Người ta ví chế độ XHCN của Bắc Triều Tiên như một cái hộp đen, trong đó có rất nhiều cái bí ẩn; không ai được phép xem. Cho nên Bắc Triều Tiên rất sợ mở cửa, cải cách. Nếu mở cửa cải cách thì hộp đen dần dần hé mở thì các bí mật trong đó sẽ lộ ra hết, sẽ thành chuyện tày trời. Vì sao vậy?
Năm 1996, ông Bí thư Trung ương Đảng Bắc Triều Tiên đã dẫn đầu đoàn đại biểu Đảng Lao động Bắc Triều Tiên sang dự Đại hội lần thứ VIII Đảng ta (1996). Đến 1997 thì ông ấy đào tẩu sang Hàn Quốc. Ông ta là một trí thức lớn, hiểu trưởng Trường Đại học Tổng hợp Kim Nhật Thành. Ông là cha đẻ ra tư tưởng chủ thể Kim Nhật Thành. Ông ấy lại bỏ đất nước ra đi. Ông cho rằng: Tôi phải ra đi để nói cho mọi người trên thế giới rằng: cái chế độ này không thể tồn tại, phải tìm ra một cách đi khác cho đất nước này, xã hội này. Chế độ của Bắc Triều Tiên là một chế độ rất hà khắc. Nếu những bí mật của chế độ Bắc Triều Tiên được hé mở ra, thì người ta sẽ thấy nó tàn ác và vô nhân đạo hơn cả chế độ Pôn Pốt ở Campuchia.
Các nhà tù, khu biệt giam ở biên giới được mở rộng nhiều. Trước đây chỉ có ở 2, 3 tỉnh. Sau này phát triển ra mấy chục cái trại ở nhiều tỉnh. Các trại này là một khu rộng lớn, trong đó đầy người như khu biệt xứ ở Sibêri ngày xưa ở Liên Xô.
Thí dụ: Có một ông đang làm Thủ tướng. Bẵng đi một thời gian không thấy tên trên báo chí. Sau đã thấy ông ấy đang ở trên biên giới làm giám đốc lâm trường khai thác gỗ ở biên giới. Cái lệ sùng bái lãnh tụ trở thành một cái bắt buộc để sống. Cho nên ai cũng phải học trước tác, ai cũng phải sùng bái. Hỏi trẻ con về những danh nhân trên thế giới, ông Mác, ông Lênin đều không biết, chỉ biết mỗi ông Kim Nhật Thành thôi. Hỏi về trước tác, chương mấy, điều bao nhiêu nói về thiếu nhi thì các cháu đọc luôn, thuộc lòng.
Ở Bắc Triều Tiên bây giờ có việc mua được một cái đài hay một cái dàn điện tử về, thì Hải quan giữ, cắt hết các sóng ngắn, để khi bật lên chỉ nghe thấy tiếng Kim Nhật Thành nói thôi, không phải dò sóng gì cả. Ở bên đó chỉ có một đề tài là ca ngợi Kim Nhật Thành, khi bật Tivi lên là thấy hai cha con. Phim truyện thì cũng chỉ có một đề tài ca ngợi hai cha con Kim Nhật Thành, không có một đề tài nào khác. Thí dụ: Hai anh chị yêu nhau, nhưng khi đến lúc gay cấn nhất thì lại nghĩ đến ông Kim Nhật Thành. Gần đây nhất có một cô giành được giải nhất về Maratông quốc tế. Phóng viên có hỏi: Chị nghĩ như thế nào trong quá trình tập luyện để đạt được giải. Chị trả lời: “Tôi vừa chạy vừa nghĩ đến Tướng quân Kim Châng In nên đạt được thành tích như vậy”. Tất cả xã hội gần như phải bắt buộc theo một quy chuẩn, bắt buộc tư tưởng người ta phải suy nghĩ như vậy không được suy nghĩ gì khác, mà việc này đôi khi nó cũng có hiệu quả. Thí dụ như trên báo của Đảng đến ngày sinh của ông Kim Châng In là ngày 16 tháng 2 thì năm nào cũng có một bài nói về các hiện tượng kỳ thú, kỳ lạ của tự nhiên như tự dưng trời quang mây tạnh thì có một cầu vồng đôi, hay là tự dưng thấy có bông hoa lan nở hoa trái vụ, hay là tự dưng trên các cây ở hai bờ sông Đại Đồng lại có cò trắng bay về. Trên báo Đảng có những bài mang tính chất mê tín dị đoan, mỵ dân như vậy. Việc chi phí vào tệ sùng bái cá nhân này cũng lớn lắm. Theo lịch sử chính thống thì ông Kim Châng In sinh ở núi Bạch Đầu Sơn. Núi Bạch Đầu Sơn cách thủ đô hàng mấy trăm ki lô mét, đèo heo hút gió, không có người ở trên đó thế mà cũng mang pháo hoa lên trên ấy bắn để ca ngợi ông Kim Châng In.
Ngày sinh của ông Kim không phải là ngày 16 tháng 2 năm 1942 như lịch sử bây giờ, ông Kim sinh năm 1941 ở Viễn Đông – Nga. Hiện có rất nhiều tài liệu mà Hàn Quốc đã công bố. Ở ngay Đại sứ quán Hàn Quốc ở Việt Nam cũng đã có rất nhiều tài liệu nói về lịch sử của Triều Tiên. Ngay cô dâu Việt Nam cũng nói: Ngày sinh của vị lãnh tụ của chúng tôi cũng bị hoán cải đi, bóp méo sự thật. Lãnh tụ sinh năm 1941 ở Liên Xô lại nói sinh năm 1942 ở núi Bạch Đầu Sơn như thế là không đúng. Qua đó ta thấy xã hội không theo một quy chuẩn nào cả, quy chuẩn đạo đức cũng không phải, quy luật phát triển của lịch sử nhân loại cũng không phải.
Cả thế giới người ta đang cách mạng xanh, cách mạng tin học, nhưng Bắc Triều Tiên cứ lục cục sản xuất tên lửa để đi đánh nhau. Nhân dân đều biết nhưng không dám phản đối, vì mới nho nhoe thì đã bị túm rồi. Thủ đô Bình Nhưỡng hiện nay như một ốc đảo. Các tỉnh xung quanh Thủ đô thì rất khổ, rất nghèo, đói rách triền miên. Riêng Thủ đô vẫn rất sạch sẽ và cung cấp cho nhân dân vẫn tương đối đầy đủ, khoảng 400 gram lương thực trong một ngày, còn các chỗ khác chỉ khoảng 250 đến 300 gram, tùy từng vùng. Ở Thủ đô chỉ có gạo thôi, còn thức ăn không có mấy. Thực hiện chế độ bao cấp toàn bộ, tất cả quần áo của cán bộ công nhân viên ở trong thành phố do Nhà nước cấp phát. Ở trường học cấp phát đồng phục. Nhân dân được cấp phát theo chế độ cán bộ này, cán bộ kia. Cho nên nhân dân ăn mặc tươm tất, không có quần áo rách. Thủ đô là ốc đảo vì xung quanh các cửa ô của thủ đô có các quân đoàn quân đội đóng, có trạm gác. Ai ra vào đều bị khám xét rất kỹ, không có lệnh không được vào, không được ra. Có những người ở tỉnh ngoài làm việc ở Thủ đô cũng không được về thăm gia đình, quê hương. Ra khỏi thành phố là phải có giấy phép rất đặc biệt. Vào thành phố phải là những đợt được các tổ chức đoàn thể của Nhà nước cử đi họp, học tập mới được về, không có chuyện vào thăm hay vào chơi trong thành phố.
Tôi xin kể lại chuyện chị người Bắc Triều Tiên đã lấy chồng Việt Nam vừa qua. Chồng chị là anh Cảnh, hiện là huấn luyện viên đội môtô – xe đạp của Sở TDTT Hà Nội – Năm1967, anh được cử sang học ở Triều Tiên. Năm 1968-1969 anh đi thực tập ở một nhà máy, anh yêu chị công nhân Triều Tiên. Vì lúc đó quy định của Nhà nước ta là đi học không được phép yêu đương người nước ngoài. Song hai bên vẫn cứ hẹn hò, chờ đợi cho đến bây giờ. Khi có những đoàn đại biểu cấp cao đi thăm Triều Tiên thì anh lại gửi đơn cho Chủ tịch nước hoặc Bộ trưởng Bộ Ngoại giao đề nghị tác động với Triều Tiên để được lấy nhau.
Năm 2001, Chủ tịch nước Việt Nam sang thăm Bắc Triều Tiên, anh Cảnh lại gửi thư nhờ Chủ tịch nước tác động với Chính phủ Bắc Triều Tiên. Tháng 5 năm 2001 đặt vấn đề. Tháng 8 năm 2001 Quốc hội Triều Tiên họp đã thông qua cho phép chị lấy anh Cảnh. Nhưng vẫn giữ quốc tịch Triều Tiên. Chị sinh năm 1948 – anh Cảnh sinh năm 1949. Anh Cảnh có bố công tác ở Bộ Ngoại giao, anh là con một. Đây là thắng lợi về mặt chế độ. Hôm nhận được lệnh đi, Công an mang một xe tải đến đón chị (bên đó không có xe con), trên đó có một ghế băng. Chị nói chị không đi, dù có chết cũng không đi. Vì chị nghĩ gia đình chị có mấy tội: một là ông bố định bỏ đi miền Nam từ năm 1960, tức là tội bất trung với Đảng, là một tội nặng nhất; hai là bản thân chị lại yêu một người nước ngoài, tức là không trung thành với lãnh tụ. Với những tội đó chắc là bị đưa đi xét xử, do vậy chị nhất quyết không đi. Khi công an nói đó là lệnh của Lãnh tụ, chị phải đi. Khi xe đến biên giới của Thủ đô thì bị ách lại. Sau đó phải điện cho Bộ Ngoại giao. Bộ Ngoại giao cho xe con ra đón, đưa chị vào một khách sạn, lúc đó chị mới tin là còn sống. Sau đó họ tổ chức lễ cưới cho chị ở Triều Tiên, chụp ảnh để lại cho gia đình. Khi sang đây chị kể lại chuyện mẹ chị bị chết đói cách đây mấy năm vì thương con không có gì ăn nên đã nhường lại cho con ăn. Những nơi mà ngày xưa các anh ấy đến học tập, thực tập thì bây giờ không còn gì nữa, chỉ còn lại là đồi trọc, vì không có gì để đun, nên mọi người đến đó chặt hết. Nhà máy phân đạm mà ngày xưa anh Cảnh đến thực tập và chúng tôi yêu nhau, do không có điện nên đã tháo dỡ hết phụ tùng máy móc để cho vào lò đúc thép. Bây giờ ở đó rất buồn tẻ, con người thì bạc nhược. Nếu so sánh với miền Nam Triều Tiên vào năm 1953, sau khi chiến tranh Triều Tiên kết thúc thì miền Bắc Triều Tiên có nhiều ưu thế hơn vì miền Bắc có nhiều khoáng sản, tài nguyên thiên nhiên nhiều, các ngành khai thác đó Nhật bóc lột vơ vét đều tập trung ở miền Bắc như thép, than. Khi Nhật thua rút đi, miền Bắc tiếp thu được. Trong khi đó ở miền Nam thì không có gì. Miền Nam chủ yếu là đồng bằng, nông nghiệp là chính. Nếu tính thu nhập đầu người ở Hàn Quốc năm 1962 mới chỉ có 62 USD/đầu người. Đến năm 1996 thì tổng thu nhập bình quân đầu người đã lên đến 11.000 USD/ người, đứng thứ 11 thế giới. Đến 1997 bị khủng hoảng tài chính nên tụt xuống một chút. Mấy năm sau lại hồi phục được, bây giờ được đánh giá đứng thứ 12 thế giới. Qua đó ta thấy được đường lối chỉ khác nhau một chút kết quả thu được đã tất khác nhau. Hàn Quốc thực hiện đường lối dựa vào ô quân sự của Mỹ, cho Mỹ đóng quân ở Nam Triều Tiên khoảng 37.000 quân, gần 100 căn cứ để rảnh tay đi vào sản xuất kinh tế, buôn bán, sản xuất công nghiệp. Trong khi đó thì Bắc Triều Tiên tập trung vào công nghiệp quốc phòng rất tốn kém, không còn đủ tiềm lực để nâng cao đời sống của nhân dân, phát triển nông nghiệp và công nghiệp nhẹ.
Trong khoảng 14 năm (1962-1975), dưới sự lãnh đạo của Tổng thống Pắc Chung Hy, Hàn Quốc đã khôi phục đất nước xong, sau đó tiếp tục phát triển rất nhanh đã trở thành một con rồng ở khu vực này. Tổng sản phẩm quốc dân đạt 400, 500 tỷ đô la, thu nhập đầu người vượt qua ngưỡng của 10.000 USD/người (11.400 USD).
Con đường phát triển định hướng được đúng thì đi càng nhanh, đất nước càng phát triển được. Nếu định hướng sai, đi càng nhanh càng chết. Ta hình dung Nam- Bắc Triều Tiên như cái kéo, càng đi càng xa nhau, riêng nói về kinh tế chứ chưa nói về các chế độ khác. Khoảng cách chênh lệch giữa hai miền càng ngày càng xa nhau. Mấy năm gần đây Bắc Triều Tiên toàn phát triển trên con số không. Từ 1994-1998 có năm bị âm đến 3,7%. Còn bình thường cứ âm từ 2% hoặc 3%. Trong khi đó mặc dù Nam Triều Tiên bị mắc vào khủng hoảng tài chính năm 1997, nhưng đã bứt lên rất mạnh. Tinh thần dân tộc rất cao. Riêng về kinh tế khi đất nước lâm nguy, người dân sẵn sàng tập trung toàn lực mang vàng, bạc góp cho Nhà nước để cùng thoát ra khỏi khủng hoảng kinh tế.
Ngược lại ở miền Bắc, do đường lối kinh tế xác định không được chính xác, càng ngày càng lún sâu vào khó khăn. Như các đồng chí đã biết mạnh vì gạo bạo vì tiền, khi đã nghèo thì hèn, khi đã không phát triển thì cảm thấy xấu hổ, không dám nói với ai. Tôi lấy ví dụ: Ngoại giao hay dự các buổi gặp mặt, tiệc tùng. Đại sứ hoặc cán bộ ngoại giao của Hàn Quốc gặp mọi người tay bắt mặt mừng, gặp gỡ trao đổi với Bộ Kế hoạch đầu tư, Bộ Nông nghiệp, Bộ Giáo dục, Bộ Văn hóa… Nhưng với Bắc Triều Tiên chỉ đứng một xó, không dám nói chuyện với ai và cũng không có chuyện gì để nói. Gặp cán bộ ngoại giao chúng tôi, là những người chí thân, nhưng cũng không biết nói chuyện gì và cũng không có đề tài gì để nói cả.
Tôi đã kể một số sự kiện vụn vặt để các anh hình dung. Tôi cũng không áp đặt bảo đây nó là cái gì, mà để các anh tự đặt cho nó một cái tên.
Đảng của bạn có tên chính thức là Đảng Lao động Triều Tiên được thành lập từ ngày 10 tháng 10 năm 1945 do ông Kim Nhật Thành tập họp một số lực lượng chống Nhật. Quá trình thành lập Đảng cũng nan giải lắm, đánh nhau ghê gớm. Khi nói về lãnh tụ Đảng này, rất nhiều báo chí phương Tây đăng ảnh Kim Nhật Thành. Để thành lập được Đảng, Kim Nhật Thành đã phải trừ khử không biết bao nhiêu là bạn thân, chiến hữu mới lên được chức, thành lập được Đảng. Chính vì thế mà có nhu cầu đặc biệt là phải sùng bái cá nhân. Tại sao phải sùng bái vì cái gì mà người ta phải bắt người khác ca ngợi thì không phải cái ấy nó tốt, nó đẹp, mà là nó yếu. Do đó phải phát động cả dân, huy động không biết bao nhiêu tiền bạc, của cải vật chất, tinh thần, thời gian, sức lực của cả dân tộc. Ở Bắc Triều Tiên khi cần huy động một lực lượng quần chúng độ một triệu người thì chỉ cần một tiếng đồng hồ đã đứng suốt dọc đường vẫy cờ, mặc áo dài đẹp từ sân bay về đến Nhà khách chính phủ để đón một vị khách nào đó của nước ngoài. Qua đó thấy được một chế độ rất bao cấp và do nhu cầu chính trị nên nó phải lên gân cốt để tạo cho mình một thế vững mạnh.
Riêng về đường lối cách mạng của Đảng Lao động Triều Tiên có rất nhiều cách tranh luận. Về lịch sử, ngày 15 tháng 8 năm 1945, Hồng quân Liên Xô ép được quân Nhật rút khỏi Triều Tiên và giải phóng được Triều Tiên. Phía Nam, Mỹ vào giải phóng quân Nhật, phía Bắc Liên Xô vào giải giáp. Theo hiệp định Giơnevơ ký năm 1945, đến năm 1947 thì Tổng tuyển cử thống nhất đất nước. Đến năm 1948 không thống nhất được, nên mỗi bên thành lập một Nhà nước riêng của mình. Miền Bắc do Kim Nhật Thành đứng ra thành lập nhà nước. Trong quá trình hoạch định ra đường lối phát triển cách mạng của Đảng, cách mạng giải phóng dân tộc, giải phóng đất nước, quá trình xây dựng CNXH cũng có rất nhiều khó khăn. Sau đó quyết định khởi sự cuộc chiến tranh, gọi là Nam tiến. Vấn đề này còn rất nhiều bàn cãi. Có người nói Bắc Triều Tiên tấn công vào miền Nam gây ra cuộc chiến tranh Triều Tiên năm 1952-1953; có người thì nói là do Mỹ và Nam Triều Tiên Bắc tiến. Gần đây, nhiều tư liệu được tiết lộ ra là phía Bắc tấn công phía Nam trước. Có nhiều lập luận để chứng minh, tài liệu bí mật ở Mátscơva tiết lộ bằng giấy tờ chứng minh lúc đó Bắc Triều Tiên đã xin phép Liên Xô và bàn với Trung Quốc, sau đó tấn công. Cũng có người chỉ qua suy luận cũng đoán được rằng Bắc Triều Tiên tấn công Nam Triều Tiên. Ngày 25 tháng 6 năm 1950, cuộc chiến tranh nổ ra. Ba ngày sau, quân của Kim Nhật Thành đã ào ạt tiến vào giải phóng hơn một nửa Nam Triều Tiên. Sau 4, 5 ngày chỉ còn tỉnh Bu San, là tỉnh bé tí ti ở phía Tây Nam. Điều đó chứng tỏ phải có sự chuẩn bị từ trước. Mỹ đứng ra cáng đáng cho Nam Triều Tiên, Mỹ đề nghị Hộ đồng bảo an Liên hợp quốc họp. Mỹ xin được quân của Liên hợp quốc. Quân của Liên hợp quốc đã giúp Nam Triều Tiên để chống lại Bắc Triều Tiên, thì phải có lý do gì đó. Qua 2 ví dụ đó, người ít có điều kiện tiếp xúc với tài liệu cũng có thể suy luận được rằng miền Bắc tấn công miền Nam.
Thế của Nam Triều Tiên lúc đó cũng giống như thế của Đài Loan với Trung Quốc. Họ chưa có tham vọng quay trở lại để giải phóng cả đất nước.
Đường lối giải phóng Nam Triều Tiên của Bắc Triều Tiên không được suôn sẻ. Khi quân của Liên hợp quốc tấn công trở ra, toàn bộ quân miền Bắc bắt buộc phải hậu thoát lui về phía Bắc, tận Ap-Lục giáp với Trung Quốc. Sau đó tràn trở xuống và giữ đúng vĩ tuyến 38 như hồi đầu chiến tranh, chết rất nhiều quân, nhiều tướng tài.
Đường lối đấu tranh thống nhất của Đảng có rất nhiều nan giải, vì khi rút khỏi miền Nam thì đã rút toàn bộ quân đội và những cơ sở cách mạng vốn đã có ở miền Nam. Cuối cùng ở miền Nam là khu vực rất trống, không còn một cơ sở hạt giống cách mạng nào, không giống như cuộc cách mạng giải phóng miền Nam của Việt Nam. Cách mạng giải phóng miền Nam của Việt Nam đã tác động rất nhiều vào đường lối cách mạng của Đảng Lao động Triều Tiên. Nhiều người thấy rằng việc đánh tràn vào Nam Triều Tiên năm 1950 là rất khó khăn mà phải theo kiểu Việt Nam, để cho nhân dân miền Nam tự phát động, miền Bắc ủng hộ, trong đánh ra ngoài đánh vào mới giành thắng lợi. Chính vì thế mà đã gây ra các cuộc tranh cãi và thanh trừng nội bộ Đảng rất gay gắt. Bao nhiêu người đã từng có tư tưởng mới và đã sang Việt Nam để học tập về đều bị thanh trừng hết, có đợt thanh trừng 6, 7 cán bộ cao cấp của quân đội, của Đảng. Cho nên trong nội bộ Đảng có rất nhiều rạn nứt trong việc đấu tranh thống nhất nước nhà thời gian đầu.
Về đường lối xây dựng kinh tế, cân đối giữa phát triển kinh tế với phát triển quốc phòng trong Đảng cũng rất nhiều tranh cãi và phe của Kim Nhật Thành vẫn là phe thắng. Ông Kim đã gạt bỏ những người có tư tưởng cho là hữu khuynh, không nhìn rõ kẻ thù, ảo tưởng về hòa bình. Đảng kiên quyết phát triển công nghiệp nặng, sau đó mới đến phát triển công nghiệp nhẹ và nông nghiệp, do đó rất tốn kém tiền của, vì thế mà sự tin tưởng của nhân dân ở Đảng ngày càng giảm. Cũng chính vì đường lối phát triển không hợp lý, do vậy không thể thực hiện được ước mơ của Chủ tịch Kim Nhật Thành là “Toàn dân được ăn cơm trắng và chan canh thịt” cho đến tận bây giờ. Về mặt tổ chức của Đảng cũng không hoàn chỉnh. Trước năm 1980 thì cứ 5 năm đại hội Đảng một lần. Nhưng từ Đại hội VI (10/1980) đến nay – 23 năm không họp Đại hội Đảng. Vậy các chi bộ sinh hoạt kiểu gì? Bầu bán ông Kim lên làm Tổng bí thư như thế nào? Đó là chuyện rất lạ.
Quá trình đưa ông Kim con lên làm lãnh tụ, sẽ nói sau. Riêng chuyện bầu ông làm Chủ tịch Đảng là cách làm rất độc đáo, không có Đảng nào làm như thế cả. Theo như báo Đảng cho biết, ông Kim sinh hoạt trong một chi bộ, được chi bộ suy tôn lên làm Tổng bí thư. Một người có ý kiến như vậy, chả ai dám phản đối cả. Ai mà phản đối là phải rút thẻ Đảng ngay. Cuối cùng cả chi bộ phải đồng ý. Chi bộ báo cáo lên Đảng ủy khu. Đảng ủy khu lại phổ biến cho các chi bộ khác. Cũng không có chi bộ nào dám phản đối cả, cứ theo vết dầu loang đó, cả nước suy tôn ông Kim Châng In làm Tổng bí thư của Đảng, không có một cái phiếu bầu, không có một cái biên bản, không cần có một Đại hội nào cả. Tự dưng ông làm Tổng bí thư, kỷ luật Đảng, tổ chức Đảng không chặt chẽ, theo một sự duy ý chí. Tất nhiên là ông ấy đã bật đèn xanh cho một tay nào đó làm. Bên trong thì không ai có thể hiểu được, nhưng hình thức bên ngoài thì là chuyện có thật, viết ở trên báo.
Quá trình lên nắm chính quyền của Kim con là do Kim Nhật Thành (Kim bố) chọn làm người thừa kế.
Về gia đình của Kim Nhật Thành: Bà vợ trước có 3 con trai. Kim Châng In là thứ 3. Ông rất lười học, chỉ thích chơi. Ông đã phá không biết bao nhiêu xe Mercedes của bố. Ông tập cả lái máy bay phản lực, tập cả phi ngựa. Nhìn ảnh ông thì ta thấy rất xấu tướng, bẩn tướng, tóc lúc nào cũng dựng ngược lên, môi thì thâm như có bệnh tim, da dẻ thì xỉn. Cho nên mỗi khi ông xuất hiện, các phóng viên ảnh thi nhau chụp và tập trung chụp vào cái môi để chứng minh là ông ta có bệnh tim. Chỉ được cái Kim con rất hăng hái với phụ nữ. Các cô diễn viên điện ảnh xinh xinh, đẹp đẹp là được tướng quân “chỉ đạo” tại chỗ, nhiều lắm. Tại sao tôi nói vậy, vì từ thời anh Nguyễn Văn Trọng, phó ban đối ngoại Trung ương Đảng làm Đại sứ ở bên ấy, có một cô con gái học ở Trường Đại học Kim Nhật Thành có mấy bạn gái người Triều Tiên rất xinh. Một cô đã nói với con gái anh Trọng: Làm con gái đẹp ở Triều Tiên nhục lắm. Tao đã bị tướng quân đưa lên “chỉ đạo” ở trên đó một đêm. Giờ tao chỉ muốn chết. Chỗ nào có bông hoa đẹp là ông ấy hái ngay.
Bà vợ hiện nay của ông Kim Châng In cũng là một diễn viên điện ảnh. Bà này đã có chồng, có con rồi. Ông Kim thích, thế là bà ta dứt khoát bỏ chồng để lấy ông Kim Châng In.
Nói rộng ra thì Kim Nhật Thành cũng thế. Bố nào con nấy. Trong nhà Kim Nhật Thành có cái bể tắm bát tiên, bể tắm lục tiên, tức là 6 hoặc 8 cô gái trẻ cùng tắm với ông ta. Về sau khi tuổi già, bác sỹ riêng của ông ta luôn luôn phải thay máu của ông ta bằng máu của các cô gái trẻ. Vì máu là cái quyết định sinh khí của con người, máu đó sẽ quyết định anh già hay trẻ, thay được máu trẻ vào thì khả năng sống và sức trẻ của con người sẽ rất tốt và mạnh mẽ hơn. Vì vậy cứ định kỳ là thay máu để kéo dài tuổi thọ. Thứ hai là tại sao lại bắt 8 cô, 6 cô cùng tắm với ông ta, vì để trao đổi iông giữa người già và người trẻ, sẽ tăng cường sức trẻ của người già. Kim con được chọn là người thừa kế duy nhất và đã được Kim bố chuẩn bị rất chu đáo. Khi còn sống Kim bố đã tuyên bố: “Tôi sẽ chọn đồng chí Kim Châng In làm người thừa kế, vì tôi thấy đồng chí Kim Châng In có rất nhiều phẩm chất và năng lực công tác, đạo đức cách mạng, có nhiều khả năng thay thế tôi làm việc, cho nên tôi tin rằng toàn Đảng, toàn quân, toàn dân ủng hộ để đồng chí Kim Châng In làm việc”.
Vì vậy khi Kim Châng In lên là nghĩ ngay muốn giữ gìn được an ninh chính trị phải nắm được 3 lực lượng: một là quân đội để có sức mạnh trị vì đất nước; thứ hai là lực lượng an ninh để phát hiện được những chỗ hỏng hóc trong xã hội để chấn chỉnh, để dẹp. Nhưng quan trọng nhất vẫn là phải nắm được lực lượng trẻ, đó là lực lượng thanh niên. Nhưng khi lên nắm quyền thì mạnh nhất là nắm được quân đội và một nửa thanh niên. Còn an ninh thì không nắm được. Ông ta nghĩ rằng cũng như các thời đại vua chúa khác, không có quân mạnh thì không trấn yên được bờ cõi, không dẹp được loạn trong nước. Vả lại quân đội là loại nước sông công lính, tuyển vào không phải trả lương, bắt đi lao dịch ở đâu là phải đi. Cho nên rất nhiều công trình lớn của Triều Tiên phần lớn đều do lực lượng quân đội làm, kể cả đập chắn nước lớn bên bờ biển Tây. Thời hạn nghĩa vụ của Bắc Triều Tiên hiện nay tăng từ 7 năm lên 14 năm. 14 năm thì coi như hết cả đời thanh xuân của họ.
Quá trình đưa Kim Châng In lên nắm quyền (1975) trong nội bộ Đảng đã có rất nhiều thắc mắc. Những năm đó số cán bộ cốt cán của triều đình còn rất nhiều, về tuổi đời, năng lực làm việc, công lao với cách mạng rất lớn. Thế mà lại đưa một anh còn trẻ măng mới học trong trường – khoa kinh tế – để thay thế, không khỏi có nhiều người phản đối. Vì vậy muốn duy trì được ý định của mình, Kim Nhật Thành phải thay đổi rất nhiều cán bộ để duy trì chế độ cha truyền con nối.
Khi ông Kim Nhật Thành chết đột ngột ngày 8 tháng 7 năm 1994, người ta tưởng đây là cơ hội thuận lợi để ông Kim con lên nắm tất cả các chức quyền trong Đảng, Nhà nước, Quốc hội và Chính phủ. Nhưng đến tháng 5 năm 1998, tức là 4 năm sau Quốc hội mới họp, lúc đó ông Kim Châng In mới lên nắm các chức vụ Tổng bí thư Đảng, Chủ tịch Hội đồng quân sự Nhà nước. Theo Hiến pháp sửa đổi năm 1998 thì Hội đồng quân sự Nhà nước thâu tóm toàn bộ quyền hành kể cả về Đảng lẫn chính quyền trong đất nước. Người làm Chủ tịch Hội đồng quân sự Nhà nước thâu tóm toàn bộ các quyền, kể cả quyền phát động chiến tranh. Như vậy ông Kim con đã giữ hai chức vụ to nhất của đất nước. Theo Hiến pháp sửa đổi năm 1998, toàn Đảng, toàn dân Triều Tiên suy tôn đồng chí Kim Nhật Thành làm Chủ tịch nước vĩnh viễn của Nhà nước Triều Tiên, không có ghế Phó chủ tịch nước. Kim con cũng muốn giữ chức vụ chủ tịch nước nhưng trong quá trình đấu đá nhau không thể ngồi được, nên quy cho ông Kim bố làm chủ tịch vĩnh viễn, mặc dù ông ta đã chết, đang nằm dưới đất. Như vậy không ai nhảy được vào chiếc ghế này. Như vậy, tất cả các quyền hành đều nằm trong tay Kim con. Cho nên có chuyện vui khi ông Đại sứ Bắc Triều Tiên sang nhậm chức tại nước ta năm 1997, trình quốc thư: Trong thư trình thì người ký lại là ông Kim Nhật Thành, mặc dù ông đã chết được 3 năm rồi. Bộ Ngoại giao ta không chấp nhận, đề nghị bạn về báo cáo, sau đó thông tin cho Việt Nam biết. Sau đó Bộ Ngoại giao bạn đề nghị ta chấp nhận vì nước bạn lúc đó chưa có chủ tịch nước chính thức nên cứ tạm thời để Kim Nhật Thành ký. Bạn cho biết một số nước khác đã chấp nhận như vậy. Cuối cùng Bộ Ngoại giao xin ý kiến Trung ương. Trung ương chấp nhận mặc dù người đã chết vẫn ký văn bản cho người đang sống. Qua đó ta thấy trong Đảng bạn cũng đấu tranh quyền lực ghê gớm lắm.
Khi Kim Châng In tốt nghiệp cấp III, ông có sang Liên Xô vào Trường Đại học Lômônôxốp tham quan. Sau đó ông ta về nước và nói học ở trong nước cũng tốt. Câu nói “học ở trong nước cũng tốt” của ông đã trở thành phương châm giáo dục của Bắc Triều Tiên. Từ đó trở đi không gửi lưu học sinh ra nước ngoài. Mãi gần đây có một số học sinh do các tổ chức quốc tế mời đi tham quan, hoặc đi du lịch 1, 2 tháng rồi về, nhưng thường không được trọng dụng. Phương châm giáo dục của Kim Châng In đưa ra là phải đào tạo trở thành những trung thần chỉ biết có trung thành với một lãnh tụ là Kim Châng In mà thôi.
Vấn đề tự hào dân tộc thì rất quá đáng. Lãnh tụ Kim Nhật Thành đã nói chỉ có đúng, chứ không bao giờ không đúng vì Hiến pháp năm 1998 sửa đổi đã ghi rõ đường lối kinh tế là theo đường lối Thanh Sơn Lý (Làng Thanh Sơn). Đường lối Thanh Sơn Lý do ông Kim Nhật Thành đề ra năm 1959. Đường lối này là Đảng lãnh đạo kinh tế, tất cả đảng viên tập trung vào thực hiện nghị quyết của Đảng về kinh tế. Bí thư chi bộ của làng đứng ra phân công lao động: Tổ này đi bới cỏ, tổ kia đi bắt sâu. 8 giờ ra đồng, đến 10 giờ giải lao 15 phút hát mấy câu, cờ lá chuối cắm khắp cả cánh đồng, đánh trống ầm ĩ. 11 giờ nghỉ về ăn cơm. Như vậy thì làm sao nông nghiệp phát triển được.
Thí dụ thứ 2: Năm 1999, anh Trần Văn Đăng sang thăm Bắc Triều Tiên, đi thăm rất nhiều nơi, có những tòa nhà diện tích mặt bằng 2000 m2 , cao 5, 6 tầng. Hỏi ai thiết kế. Họ nói chúng tôi thiết kế, xây dựng trong một năm. Đến đâu hỏi đều được bạn trả lời trong một năm. Đến tàu điện ngầm, anh Đăng hỏi: Ga tàu điện ngầm xây trong bao lâu. Họ lại nói trong một năm. Ở nhà máy sản xuất xi măng, máy móc đều nhập của Hà Lan, đều dán tem sản xuất tại Hăm Buốc (Tây Đức) và Hà Lan. Khi phóng viên hỏi họ nói chúng tôi tự sản xuất lấy. Trong khi đó các chuyên gia Hà Lan đang cầm máy bộ đàm để chỉ đạo sản xuất, lắp ráp. Họ vẫn bảo tất cả kỹ thuật của Triều Tiên. Chúng tôi thiết kế, thi công, lắp đặt, vận hành. Tất cả là theo đường lối chỉ đạo của Kim Châng In.
Ông Kim Châng In cũng rất thích có tiếng tăm. Năm 1989 có Đại hội Thanh niên thế giới họp tại Bình Nhưỡng, ông chỉ đạo xây khách sạn Liễu Cảnh 105 tầng, hình tháp có 3 chân chĩa ra như đuôi của cái tên. Xây được một năm thì móng đã bị nghiêng. Báo chí ngày nào cũng đăng tin: Hôm nay xây được một tầng, hôm nay xây được hai tầng. Sau đó bỗng thấy báo chí im hẳn. Hóa ra móng nghiêng, không làm nữa. Đến bây giờ xi măng đã mọc rêu, trên đỉnh vẫn còn có cái cần cẩu để trên đó. Rất nhiều nước xin vào gia cố, nhưng họ không cho. Lãnh tụ đã làm, đã nói là đúng, có sai cũng để đấy thôi.
Hiện nay xã hội Triều Tiên nói Đảng là gì: Đảng là lãnh tụ, lãnh tụ là Đảng. Nhìn vào lãnh tụ là biết Đảng ra sao.
Về giáo dục của bạn là hình thức chủ nghĩa, hời hợt. Bạn đã biết trên thế giới đang phát triển về mọi mặt, nên bạn cũng rất lo, đang tìm cách giải quyết, không thể để mãi tình trạng hiện tại, sợ sẽ đảo chính. Tin đảo chính thì nhiều, nhưng chúng tôi cũng không nắm được chính thức. Nhưng tự dưng có vụ nổ, họ nói đó là đảo chính.
Bắc Triều Tiên cũng đang tìm cách để thoát ra khỏi khó khăn. Kim Châng In khẳng định: Trên thế giới này chỉ có một siêu cường, đó là Mỹ. Khi mà khai thông được với Mỹ thì khâu trung tâm sẽ khai thông được tất cả các quan hệ khác. Đó là tư tưởng thông suốt chỉ đạo của Kim Châng In. Vì không mặc cả được với Mỹ và Hàn Quốc về kinh tế, phải mặc cả với Mỹ bằng vũ khí hạt nhân. Năm 1985 đã xây dựng phát triển vũ khí hạt nhân. Còn việc Bắc Triều Tiên đã có vũ khí hạt nhân chưa thì hiện tại chưa ai khẳng định được. Nhưng Mỹ cũng phải nể và Bắc Triều Tiên cũng đã kéo được Mỹ vào bàn hội đàm và ký được hiệp định khung năm 1994. Qua hiệp định, Mỹ yêu cầu Bắc Triều Tiên không sản xuất vũ khí hạt nhân nữa, Mỹ sẽ xây dựng cho Bắc Triều Tiên một nhà máy phát điện bằng năng lượng hạt nhân nguyên tử, trị giá năm 1994 khoảng 4,6 tỷ USD, tính trượt giá đến bây giờ phải non 10 tỷ USD.
Trên đà thắng đó, Bắc Triều Tiên tiếp tục dùng con bài hạt nhân để mặc cả với Mỹ với mục đích bắt Mỹ phải ngồi bàn trực tiếp với Bắc Triều Tiên như thiết lập quan hệ đối ngoại, viện trợ kinh tế cho Bắc Triều Tiên. Từ chuyện đó bắt buộc Nhật cũng phải thiết lập quan hệ ngoại giao, phải viện trợ cho Bắc Triều Tiên.
Bây giờ Mỹ và thế giới cứ phải quan tâm đến vũ khí hạt nhật của Bắc Triều Tiên, mặc dù không biết thực hư sẽ ra sao. Nhiều người cho rằng Bắc Triều Tiên nói vậy chứ làm gì có vũ khí hạt nhân vì tiềm lực kinh tế yếu, tổng sản phẩm quốc dân có 15 tỷ USD. Trong khi đó, Hàn Quốc có 500 tỷ USD. Nhưng mà ai cũng sợ vì tính khí của họ là tên khủng bố quốc tế rồi. Nhật và Hàn Quốc rất sợ vì họ có một cơ ngơi khang trang đẹp đẽ, rất cần có một không khí hòa bình ổn định để phát triển làm ăn kinh tế. Họ rất sợ chiến tranh. Cho nên nếu mà Mỹ làm căng với Bắc Triều Tiên thì Hàn Quốc và Nhật Bản lại phải lạy van Mỹ vì Mỹ đánh nhau với Bắc Triều Tiên thì chỉ thanh lý được một số vũ khí từ chiến tranh thế giới thứ hai đến giờ. Còn nếu chiến tranh nổ ra thì Hàn Quốc và Nhật Bản sẽ bị thiệt hại trước tiên và rất lớn. Mỹ cũng rất muốn đánh Bắc Triều Tiên. Có 2 lần, đó là cuối năm 1994, Mỹ đã định dội bom nguyên tử xuống Bắc Triều Tiên. Thông tin này đã được kết luận. Tháng 12 năm ngoái, Mỹ cũng đã định đánh Bắc Triều Tiên một lần nữa, nhưng Hàn Quốc và Nhật Bản lại can.
Tại sao lại gọi Bắc Triều Tiên là khủng bố quốc tế vì ngay từ lâu đã có tư tưởng dùng bạo lực để ám sát, triệt lãnh đạo của Hàn Quốc. Năm 1988, Tổng thống Hàn Quốc đi thăm Rang-un (Miến Điện), đến thăm nghĩa trang Nhà nước. Bắc Triều Tiên đã cử 2 đặc công sang cài mấy quả mìn ở cổng nghĩa trang. Rất may xe của Tổng thống vừa đi qua thì mìn nổ, 4 xe tiếp theo chở các Bộ trưởng và tùy tùng thì chết. Xe của Tổng thống thì thoát. Sau đó an ninh Miến Điện cho lùng soát và bắt được 2 người Bắc Triều Tiên. Sau đó là vụ “quả bom nước 20 tỷ tấn” định dội vào Hàn Quốc. Vì khu vực núi Kim Cương Sơn do rất nhiều trái núi hợp thành hệ thống núi. Bắc Triều Tiên cho xây chắn núi nọ với núi kia thành ra một cái bể chứa 20 tỷ mét khối nước. Mỗi mét khối nước nặng 1 tấn. Người ta gọi là 20 tỷ tấn. Đập đó cách thủ đu Xê-un 100 km và cao hơn thủ đô Xê-un hơn 1000 mét. Nếu Bắc Triều Tiên cho đặt 1 tấn bộc phá ở dưới chân đập và cho nổ đồng thời thì 20 tỷ tấn nước này sẽ thổi thủ đô Xê-un bay sang biển Đông như ta lấy một thùng nước hắt một cái lá tre xuống cống. Cho nên thế giới gọi Bắc Triều Tiên là tên khủng bố quốc tế và phản đối kịch liệt. Thế giới đã giúp thành phố Xê-un xây một cái đập, gọi là đập Hòa Bình cong cong để chắn lượng nước từ bên kia tràn sang, sẽ tóe sang hai bên.
Sau đó lại có vụ nổ máy bay của hãng hàng không Koreairlines của Hàn Quốc năm 1988 làm chết mấy trăm người. Rồi là bắt cóc người Nhật về Bắc Triều Tiên. Rồi việc thanh trừng nội bộ rất nhiều. Cuối cùng Mỹ đã quy Bắc Triều Tiên vào danh sách nước ủng hộ khủng bố quốc tế.
Bắc Triều Tiên quan hệ với Việt Nam cũng có rất nhiều trắc trở. Bắc Triều Tiên rất cơ hội chủ nghĩa và vì quyền lợi dân tộc hẹp hòi, chẳng có vì quốc tế cộng sản hay vì cái gì hết. Thời gian cuộc kháng chiến chống Mỹ của Việt Nam, Bắc Triều Tiên cũng ủng hộ nhưng với tinh thần là để chia lửa với Hàn Quốc, để Mỹ tập trung quân đánh Nam Việt Nam, để cho Nam Triều Tiên rảnh tay đỡ chuyện tranh giành khu vực bán đảo Triều Tiên. Chính vì thế nhiều khi Việt Nam cần thì Bắc Triều Tiên không ủng hộ, lúc không cần thì lại dương cao ngọn cờ yêu cầu Việt Nam theo Bắc Triều Tiên lập ra Mặt trận châu Á chống Mỹ vào khoảng 1968-1970 là lúc cuộc chiến ở miền Nam Việt Nam đang rất quyết liệt.
Khi Việt Nam giải phóng hoàn toàn miền Nam thống nhất đất nước năm 1975, sáu tháng sau báo chí Bắc Triều Tiên vẫn không đưa tin thắng lợi vĩ đại của Việt Nam. Cả thế giới người ta hân hoan vui mừng, trống dong cờ mở để hoan hô Việt Nam đánh thắng giặc Mỹ xâm lược, nhưng ông bạn Bắc Triều Tiên vẫn cứ im lặng. Sau đó ta vận động, lúc đó báo chí mới đưa tin, nhân dân mới biết Việt Nam giải phóng rồi. Sau đó lại thôi luôn cho nên rất nhiều người về sau này không biết được Việt Nam đã giải phóng. Họ cho rằng các đồng chí Việt Nam không chịu chờ đợi để giải phóng Nam Triều Tiên đồng thời giải phóng Nam Việt Nam, như vậy là các đồng chí dồn hết khó khăn sang cho chúng tôi. Mỹ xong bên đó rồi sẽ quay sang đánh chúng tôi. Các đồng chí không có tinh thần quốc tế. Họ lập luận quái gở như vậy. Còn vấn đề vì lợi ích dân tộc hẹp hòi theo đuôi Trung Quốc trong vấn đề Campuchia chống Việt Nam thì rất lớn. Nhưng vì ta không bắt được tài liệu, không bắt được chuyên gia tại đấy, vì ta đánh Pôn Pốt theo kiểu xua chân, nếu đánh chụp, đánh bao vây thì chắc chắn bắt được nhiều chuyên gia của Bắc Triều Tiên. Bắc Triều Tiên thực ra cũng chẳng tốt gì với Việt Nam, nhưng lúc nào cũng có tư tưởng đòi nợ Việt Nam: trước kia, chúng tôi giúp các đồng chí trong chiến tranh chống Mỹ, bây giờ các đồng chí phải giúp chúng tôi. Các đồng chí không được quan hệ với Nam Triều Tiên. Nhưng do xu thế không thể đảo ngược được, các nước XHCN, Liên Xô, Trung Quốc đều đặt quan hệ với Nam Triều Tiên. Việt Nam cũng là nước XHCN cuối cùng đặt quan hệ với Nam Triều Tiên cho nên bạn đỡ hậm hực. Khi ta lập được quan hệ ngoại giao rồi thì lại khuyên ta chỉ đặt quan hệ ngoại giao, đừng đặt về quan hệ kinh tế, quan hệ với Đảng cầm quyền ở Hàn Quốc. Sau này, Tổng bí thư Đảng ta đi thăm Hàn Quốc, thiết lập quan hệ với Đảng cầm quyền của Hàn Quốc. Bạn cũng chẳng thể đảo ngược lại được, đành phải ngậm ngùi. Mặc dù vậy họ vẫn có những trắng trợn, thí dụ: viên đại sứ Bắc Triều Tiên hiện nay ở Việt Nam, khóa trước làm tham tán Sứ quán Triều Tiên ở Việt Nam, lúc đó là năm 1995, anh ta lên Bộ Ngoại giao khuyên chúng tôi: Các đồng chí đừng có tin Nam Triều Tiên kinh tế phát triển, họ không làm được ô tô, tivi…, mà họ mua của các nước khác về để tuyên truyền.
Trong khi đó, Việt Nam đã buôn bán với Hàn Quốc, các công ty của Hàn Quốc đã vào đầu tư ở Việt Nam và họ cũng biết chúng tôi đã từng công tác, học tập ở Hàn Quốc nhiều năm. Tóm lại, con người Bắc Triều Tiên là rất khó chịu, xã hội, lãnh đạo rất khó chịu, không hiểu nó là cái gì? Chúng tôi đã công tác ở Bắc Triều Tiên mấy chục năm, nhưng bây giờ nói Bắc Triều Tiên là cái gì thì rất khó.
Bắc Triều Tiên đưa ra tư tưởng chủ thể. Vậy tư tưởng chủ thể là gì? Đó là tư tưởng cho con người là chủ thể của cách mạng, cũng là chủ thể của vận mệnh của mình, của chính bản thân mình. Đó là nội dung của tư tưởng chủ thể. Nhưng mà việc thực hiện tư tưởng chủ thể thì lại thực hiện theo một ý đồ đằng sau những danh từ của tư tưởng chủ thể. Cho nên thế giới đánh giá tư tưởng chủ thể là loại tư tưởng đóng cửa, không tin vào bất cứ một ai, không tin vào bạn bè, đóng cửa chặt. Có người nước ngoài nói tư tưởng chủ thể là một loại tư tưởng phản động. Xã hội càng phát triển, càng văn minh lên thì tư tưởng chủ thể càng bộc lộ rõ tính phản động, kìm hãm sự phát triển. Nghe họ nói thì rất hay, nhưng làm thì rất dở. Thế giới sợ và ghét, ngại không muốn đến gần.
Tư liệu sưu tầm của Triệu Xuân
Một bài viết cũ trên Diplomat
(Nguồn: Quê Choa) 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét