Thứ Năm, 20 tháng 6, 2013

Nhiệt liệt chào mừng ngày 'báo chí cách mạng' Việt Nam 2013

*Đúng là thời @ có khác, nhiều từ ngữ mới xuất hiện ghê. Riêng với nghề báo cũng không nằm ngoại lệ -có thêm biết bao nhiêu từ mới. Chẳng hạn ngày xưa khi nói đến một nhà báo chân chính người ta dùng từ nhà báo, còn một nhà báo tồi tệ người ta dùng từ 'bồi bút'. Còn ngày nay, riêng với từ để chỉ một nhà báo tồi tệ cộng đồng mạng bổ sung thêm nhiều từ mới. Nào là 'nô bút', 'văn nô', ... Với Mõ thì Mõ xin bổ sung từ 'điếm bút' nữa. He he nếu bác nào không đồng ý xin cứ ghé blog của Beo Hồ Thu Hồng (cho ta nương nhờ chút thở than) mà kiểm chứng...

Nhân ngày lễ lạt quan trọng của 'nghề báo' Việt Nam 2013, MLC xin copy một số bài viết xung quanh 'nghề' báo Việt Nam hiện nay từ một số blog về trang nhà mình với mong muốn giữ làm kỷ niệm. Ghi chú: MLC không trả tiền nhuận bút cho các tác giả và không nhận quảng cáo làm tiền.

------------------------------------------

Nhà báo "tham nhũng" như thế nào?

Ngô Minh 
Người ta gọi “báo chí là quyền lực thứ tư” trong xã hội sau lập pháp,tư pháp và hành pháp. Vì là quyền lực nên bao giờ cũng có sự lạm quyền. Lâu nay ta chỉ nói đến lãnh đạo có chức có quyền tham những. Vậy nhà báo có tham những không ? Có ! Một số nhà báo và cơ quan báo chí đang tham nhũng rất tinh vi. Báo mà đăng bài để “ chạy án” cho Năm Cam cách đây mấy năm là báo hại đích thị rồi. Mới đây, Hà Phan (Phan Hà Bình) phó tổng thư ký tòa soạn của một tờ báo lớn bị bắt khi nhận hối lộ 220 triệu đồng (11.000 đô la) để không viết bài tố các thương gia. Đó là những chuyện tham nhũng, hối lộ cụ thể. Từ nhiều năm qua báo chí ta cũng có không “mẹo làm tiền” các doanh nghiệp không kém những vụ việc trên. Không ít tờ báo đang trở thành báo hại. Hại đến mức hễ nghe nhà báo tới là giám đốc “sợ” tái mặt , phải tìm cách “chạy trốn”, nhưng lại ít người nói tới.


Tòa soạn báo thành…cơ quan đánh quả !

Từ ngày đổi mới đến nay, báo chí đã thực sự trở thành “món ăn” không thể thiếu đối với người dân hàng ngày. Báo chí đang tham gia tích cực và có hiệu quả vào sự nghiệp đổi mới, mở của , chống tiêu cực, tham nhũng . Nhiều tờ báo do hấp dẫn người đọc, ti-ra phát hành lớn, nên người ta sống chủ yếu bằng lợi nhuận báo. Những tờ báo đó, hàng các doanh nghiệp hàng ngày tìm đến xin đăng quảng cáo rất đông. Nhưng cũng có rất nhiều tờ báo phát chỉ phát hành được vài ngàn bản một kỳ . Tiền bán báo không đủ bù tiền in, tiền nhuận bút , nên cả tòa soạn sống chủ yếu bằng “ nghề chạy quảng cáo” ở các DNNN, thậm chí “ chạy” quảng cáo tận các trường tiểu học, trạm xá, bệnh viên..thậm chí Trại phục hồi nhân phẩm cũng phải “mần” quảng cáo ! Nhiều tờ báo ở Hà Nội, vào Đà Nẵng lập ra một “ Đại diện Miền Trung “ hẳn hoi , nhưng tòa soạn không trả lương, mà anh em phải đi chạy quảng cáo để nuôi nhau ! Cứ đến kỳ Tết Nguyên Đán, ngày 30-4, ngày nhà báo Việt Nam 21-6, ngày Quốc Khánh 2-9.v.v..cả tòa soạn không viết báo mà đổ xô đi …làm quảng cáo! Làm quảng cáo mà có thư của thứ trưởng, vụt trưởng mang theo. Có báo một cái Tết “đọc lệnh” được vài ba tỷ đồng tiền qủang cáo! Giám đốc doanh nghiệp nhà nước phải tiếp mỗi ngày hàng mấy chục “nhà báo quảng cáo” như vậy nên phát sợ. Nhiều nhà báo nhơè đi “đọc lệnh” quảng cáo mà có tiền xây nhà lầu, mua xe hơi xịn. Chứ nếu sống bằng nhuận bút thì không bao giờ có những thứ như vậy. Một nhà báo viết nhiều, in nhiều như bác Nguyễn Xuyến ở cạnh nhà tôi, mỗi tháng măng-đa nhuận bút về 7, 8 triệu đồng , cũng không đủ tiền mua xe hơi xin như vậy Các nhà báo hãy sờ tay lên gáy mình mà ngẫm nghĩ để sống cho ra con người .
Dù DN không có nhu cầu quảng cáo, nhưng phải bấm bụng mà làm, vì không làm “ lỡ có sai sót gì” trong kinh doanh, “nhà báo nói thêm” một thành mười thi nguy to! Một cái quảng cáo nửa trang ( 27x 40cm) 20 triệu bạc, in bia bốn thì 50 triệu . Một cái Tết “ chiều” cho hết hàng mấy chục tờ báo , coi như mất toi hai ba bốn trăm triệu ,vì thế mà giá hàng hóa dịch vụ bị đội lên, khó mà cạnh tranh . DNNN thì ngày càng thua lỗ, thế mà phải “nuôi” thêm các anh “báo hại”! Bởi thế mà anh Lê Hữu Thăng, hiện là phó chủ tịch tỉnh Quảng Trị , hồi làm giám đốc Công ty Xuất Nhập khẩu tỉnh, anh đã nghĩ ra được “mẹo” để tránh sự “tấn công” của các nhà báo quảng cáo . Anh làm một văn bản, bộ tứ công ty ký vào, quy định một năm chỉ làm quảng cáo trên 2 tờ báo vào dịp Tết hay lễ ở báo tỉnh, báo ngành . Anh dán tờ “ yết thị” đó lên . Nhà báo tới đành im lặng rút lui !
Có nhiều chiêu làm quảng cáo lắm. Viết một bài ca ngợi thành tích công ty, gọi là “ viết cho”, rồi bắt doanh nghiệp “trả ơn” bằng cái quảng cáo. Kiếm mấy em thật tươi mát, nhận làm hợp đồng , các em sẽ “ngồi lỳ” ở phòng giám đốc suốt buổi , giám đốc ngán quá phải “ ký” , hoặc các em sẽ “chiều chuộng”,” liếc mắt đưa tình” giám đốc để được cái quảng cáo . Tiền chùa mà, mất gì! Đã có thư tố cáo ông giám đốc M. chi cho cô bồ nhí là ”phóng viên quảng cáo” của tờ báo nọ trong mấy tháng hơn 400 triệu đồng quảng cáo. Ở tỉnh nọ , các nhà báo tỉnh gọi đi làm quảng cáo là “ đi đọc lệnh”. Có nghĩa là cứ đến doanh nghiệp bắt giám đốc ký, vì giám đốc nào cũng có “gót chân A-Sin” mà nếu tiết lộ lên báo là gay! Hoa hồng cho người làm quảng cáo từ 30 % có báo chi trả 40, 45% , nên có nhà báo từ xe đạp “chân co chân duỗi”, vào nghề chỉ mấy năm làm quảng cáo đã xây được nhà bốn lầu, mua xe hơi… Thế là Tòa soạn báo thành cơ quan đi ..đánh quả quảng cáo ! Đó là tham những chứ gì nữa !

Chuyên đề.. . “lừa” ?!

Hiện nay có rất nhiều tờ báo, tạp chí , cũng gọi là cơ quan báo chí với đủ ban bệ, nhưng không bao giờ làm báo cả ! Thế họ sống bằng gì ? Xin thưa: bằng việc xuất bản các “chuyên đề …lừa”. Qua tìm hiểu nhiều báo, tôi biết cách làm của họ như sau. Chạy xin giấy phép, đặt tên thật oách, kiểu “Tiềm năng đầu tư của tỉnh…”, hay” Tỉnh…rải thảm đỏ mời các nhà đầu tư”…, Phóng viên trang bị máy ảnh kỹ thuật số xịn, đeo hai ba cái trước nực, tay xách laptop kè kè , để lòe thiên hạ. Rồi ông Tổng biên tập lên xin ông Thứ trưởng, Bộ trưởng cái thư gửi cho Bí thư, chủ tịch các tỉnh, đề nghị phối hợp làm chuyên đề “ giới thiệu tiềm năng đầu tư của địa phương” hay Lễ hội, Festival.v.v.. Các tỉnh nghe nói “đầu tư nước ngoài” mừng lắm , vì đây là mốt mà ! Ông TBT mới tán thêm là “ tờ báo của mình in song ngữ, phát hành đi hơn trăm nước trên thế giới, ti-ra hai triệu bản”. Thế hợp đồng làm “ Chuyên đề về tiềm năng kinh tế, mời gọi đầu tư của tỉnh X” được ký. Ngoài việc tỉnh chi số tiền in ấn lên tới hàng trăm triệu đồng, chủ tịch tỉnh còn ký công văn “bắt “ hàng trăm doanh nghiệp mạnh trong tỉnh tham gia quảng cáo, mỗi doanh nghiệp 15 – 20 triệu đồng. Sau đó họ thuê người viết bài, chụp ảnh, dịch , cộng thêm trích đoạn nghị quyết tỉnh, bài phỏng vấn kèm ảnh ông bí thư, chủ tịch in trang đầu, thế là được cuốn “ chuyên đề” dày khoảng 100 trang, in song ngữ Việt- Anh. Người viết bài này cũng đã từng được thuê viết bài “tiềm năng…” như vậy. Họ chỉ in 700 bản , nộp lưu chiểu, báo biếu 200 bản, còn 500 bản mang về bán lại cho tỉnh với 150 ngàn /1 cuốn ( đã bỏ tiền ra in rồi lại phải bỏ tiền ra mua!). Chỉ một “chuyên đề .. lừa” như vậy, tòa báo đã kiếm được vài tỷ đồng ngon ơ! Có tòa soạn đã lần lượt làm được 61 chuyên đề tỉnh, hàng chục chuyên đề ngành, nhưng chẳng mang lại cho xã hội ích lợi nào ! Những tờ báo như vậy không bao giờ xuất hiện trên thị trường, cũng không ai đặt mua qua bưu điện ! Đó là tham những chú gì nữa !

Có một loại sách… để trên bàn cho vui !

Người biết bài này thường thấy trên bàn làm việc của ông bạn giám đốc DN một chồng sách lớn, cuốn nào cũng dày cộp . Đó chỉ là “ sách… quảng cáo”do đủ loại Nhà xuất bản và cơ quan báo chí ấn hành.! Cuốn nào cũng có tên gọi thật kêu. Ví dụ như Từ điển doanh nghiệp Việt Nam, Cẩm nang doanh nghiệp Việt Nam, Doanh nghiệp hàng đầu Việt Nam, Hàng Việt Nam chất lượng cao, Doanh nhân vàng thời mở cửa.v.v..Tôi hỏi ông bạn: Sách này để làm gì? Ông trả lời : Để trên bàn cho .. vui ! Cứ một doanh nghiệp một trang giới thiệu rất đơn giản : tên doanh nghiệp, địa chỉ, điện thoại , Fax, ảnh trụ sở cơ quan, ảnh giám đốc.v.v. cuốn gọi là “ Cẩm nang doạnh nghiêp ” chỉ có 500 trang, nghĩa là chỉ 500 DN, trong lúc đó ở nước ta có gần 500.000 doanh nghiệp ? Thế thì “từ điểm”, “cẩm nang “cái nỗi gì ! Nhưng mà làm được 500 trang quảng cáo đóng thành “sách” ấy, tòa soạn báo đã thu được 2,5 tỷ đồng doanh thu ( 5 triệu đồng/ trang, chưa tính 3 trang bìa 4, 3,2, mỗi trang từ 20 – 50 triệu đồng) , trừ chi phí hoa hồng, tiền chế bản màu, in ấn, còn lãi ròng cả tỷ đồng ! Bởi thế mà rất nhiều báo , nhà xuất bản năm nào cũng làm “Sách.. quảng cáo” với nhiều tiêu chí khác nhau, nhưng tất cả cuốn sách ấy đều không giúp ích được gì cho doanh nghiệp trong kinh doanh, chiếm lĩnh thị trường. Đó là tham nhũng chứ gì nữa !

Vĩ thanh

Tôi không bao giờ phản đối việc quảng cáo trên báo chí. Vì quảng cáo càng nhiều chứng tỏ nền kinh tế càng phát triển. Nhưng quảng cáo theo kiểu “ đi xin”, “ đi đọc lệnh”, hay “làm chuyên đề” , “sách .. .quảng cáo”.. theo hình thức “lừa đảo” đã kể ở trên là làm khổ doanh nghiệp, là báo hại nền kinh tế đất nước . Các tòa soạn báo ơi, nhà báo ơi, tiền báo thu được từ quảng cáo đó là tiền thua lỗ của các doanh nghiệp cả đấy . Đây là một hiện tượng không lành mạnh nhưng rất phổ biến của báo chí hiện nay. Đề nghị các cơ quan chức năng có biện pháp giúp các báo nâng cao chất lượng bài vở sống được bằng nghề làm báo của mình !
Bài viết thể hiện văn phong và quan điểm riêng của tác giả

Thứ Sáu, 24 tháng 5, 2013

Nick Vujicic đến Việt Nam- Rằng hay thì thật là hay ...

*Nhiều tháng trời qua, hệ thống truyền thông khổng lồ quốc doanh ra sức quảng bá cho tấm gương vượt khó của chàng trai khuyết tật Nick Vujicic. Sự kiện này được bàn luận nhiều tới mức hình ảnh Nick Vujicic được thổi lên  như một 'người hùng xuất chúng'.
a-tb-1-Nick-tro-chuy-1369298555_500x0.jp
Nick Vujicic trò chuyện với doanh nhân tại TP HCM bằng phong thái tràn đầy tự tin, lạc quan và dí dỏm. Ảnh: Vũ Lê - nguồn VNEXpress
Có lẽ bản thân Nick Vujicic cũng không thể ngờ là mình được hâm mộ đến như thế ở VN, điều đó được chứng minh ngay trong buổi 'ra mắt' tại TPHCM tối 21/05 với sự có mặt của hàng ngàn người hâm mộ trong tiếng reo hò cổ vũ nồng nhiệt.
1/ Tấm gương vượt khó, hình ảnh đầy tự tin không có chút gì sự mặc cảm bởi tật nguyền của bản thân Nick Vujicic khiến người hâm mộ thật sự ngưỡng mộ và cảm động...
Nhưng đến tiết mục giao lưu giữa một nghệ sỹ tật nguyền Piano, Nick Vujicic đã làm người hâm mộ sững sờ khi sỗ sàng cắt ngang lời cô với đề nghị 'nói bằng tiếng Việt vì chúng ta đã có phiên dịch'. Câu nói sỗ sàng không chút tế nhị của Nick Vujicic trong một đất nước còn nặng nề phong kiến không khác gì hắt một gáo nước lạnh vào mặt người nghệ sỹ nọ. Người tán đồng với Nick Vujicic thì nói cô nghệ sỹ Piano là tinh tướng không có tinh thần dân tộc, nhưng người viết bài này lại cho rằng Nick Vujicic là một kẻ thô lỗ, một 'người đàn ông đích thực' như Nick Vujicic sao đối xử khiếm nhã với một phụ nữ như thế?. Người nghệ sỹ Piano nói tiếng Anh với anh ta là thể hiện sự tôn trọng của chủ nhà đối với khách. Vì dù hai người nói bằng tiếng gì cuối cùng MC dẫn chương trình cũng vẫn phải phiên dịch lại cho khán giả kia mà.
2/ Theo CEO Tôn Hoa Sen Lê Phụng Hào - đơn vị tổ chức tài trợ cho sự có mặt của 'người hùng' Nick Vujicic tai Việt Nam- đã chi 36 tỷ đồng cho sự kiện này. Đây quả là một con số tiền khủng trong  bối cảnh nền kinh tế VN khó khăn như hiện nay và người khuyết tật VN cần sự giúp đỡ thiết thực hơn bao giờ hết theo CEO . Hành động bỏ hàng đống tiền cho sự có mặt của Nick Vujicic trong khi "cấp 40 học bổng trị giá 40 triệu cho những bạn trẻ khuyết tật có ý thức vươn lên trong học tập. 24 trường hợp được vinh danh trong chương trình, mỗi người cũng nhận được 20 triệu. Với những gia đình người khuyết tật từ các tỉnh vào TP HCM tham dự chương trình giao lưu với Nick Vujicic, công ty cũng lo chi phí đi lại, ăn nghỉ."- Theo VNExpress- hành động này của Tôn Hoa Sen chẳng khác gì là  'nhịn miệng đãi khách'.
3/ Cuối cùng tiền là của Tôn Hoa Sen, họ muốn làm gì đó là quyền của họ bởi đến giờ cũng chưa thể tính được sự đầu tư của họ là lời hay lãi, sự kiện là việc làm tự thiện hay kinh doanh hay cả hai.Nhưng tại sao bồi bút  VTV lại nhiệt thành thổi Nick Vujicic lên tận mây xanh như thế? cứ như sự có mặt của anh ta sẽ giúp cho VN hóa giải được tất cả những khó khăn tại VN trong bối cảnh nền kinh tế đang chìm ngập trong khủng hoảng bởi nợ xấu ngân hàng, thị trường BĐS chưa có lối thoát. Sự có mặt của Nick Vujicic có lẽ là trò giải trí cuối cùng để VN quên đi mọi khó khăn như phá sản, thất nghiêp, quên đi những gay cấn trong phiên điều trần của CP trước Quốc hội, quên đi biển đông đang bị người 'đồng chí anh em 4 tốt và 16 chữ' xâm chiếm?- Quả thật còn thuốc an thần nào, liều ma túy nào tốt hơn thế?


Thứ Năm, 16 tháng 5, 2013

Google là đủ không cần Cốc Cốc

 Theo tin tức BBC loan tải thì sắp tới tại VN sẽ có trang tìm kiếm 'Cốc cốc' là một độc giả của 'lề trái' Mõ Làng Chờ cho rằng Google là đủ không cần đến "Cốc cốc". Vì một số lý do sau:

- Cốc cốc có sự chống lưng của người Nga (hiện nay người Nga đã bộc lra là một CP thực dụng, một lái súng quốc tế-bán vũ khí cho cả VN và Tàu).

- Cốc cốc là một công ty Việt hoạt động tại VN nên khả năng giữ lập trường trung lập như google khi bị chính quyền VN can thiệp vào hoạt động của họ vẫn chưa được kiểm chứng. Hãy nhìn mạng Baidu, Huawei, Zing v.v bị CP Tàu can thiệp thô bạo và đã ngoan ngoãn cúp đuôi nghe lời như thế nào...

- Dđoán của Mõ là Cốc cốc sẽ thất bại tại VN bởi người dùng internet VN khác người dùng internet Tàu; Người VN không dễ khuất phục như người Tàu; người dùng internet VN hiện nay đã rất 'hiểu biết' k còn mông muội nữa và cuối cùng một lý do nữa là người dùng Việt sử dụng Google và Yahoo cũng đã đủ rồi k cần đến bất cứ trang tìm kiếm nào nữa dù là núp bóng của ai.

------------------------------

Công ty VN 'thách thức' Google

Cập nhật: 22:15 GMT - thứ tư, 15 tháng 5, 2013
Cốc Cốc thu nhận hỗ trợ và nhân lực từ Nga
Một công ty Việt Nam, có hỗ trợ của Nga, bày tỏ tham vọng sẽ “vượt mặt” trang tìm kiếm Google tại Việt Nam.
Cốc Cốc, một công cụ tìm kiếm vừa ra mắt gần đây, là sản phẩm của ba lập trình viên Việt Nam tốt nghiệp tại Moscow, Nga.
Trước đây đã từng có một số công ty Việt Nam “tuyên chiến” với Google, nhưng không thành công.
Lần này, Cốc Cốc có vẻ tin rằng họ sẽ tạo ra dấu ấn khác, mà một nguyên do là họ "không thiếu tiền".
Theo hãng tin AP, đến nay công ty này, đặt văn phòng ở Hà Nội, đã bỏ ra 10 triệu đôla, thuê 300 nhân viên, trong đó có 30 người nước ngoài, chủ yếu là Nga.
Công ty nói họ sẽ đầu tư 100 triệu đôla trong năm năm tới để tìm cách chinh phục 97% người lướt web ở Việt Nam hiện đang dùng Google.
Chuyên gia Nga
Cốc Cốc từ chối tiết lộ với AP tên các nhà đầu tư.
Nhưng theo truyền thông Việt Nam, công ty này nhận được “hỗ trợ” từ các công ty lớn của Nga như quỹ DST, trang tìm kiếm Yandex và Mail.ru.
Mikhail Kostin, trưởng nhóm tìm kiếm tại Cốc Cốc, giống như nhiều nhân viên khác tại công ty này, đã từng làm tại Mail.ru, công ty internet lớn nhất của Nga.
“Sau khi sống ở đây một năm, tôi hiểu ngôn ngữ và thị trường sâu sắc hơn,” ông này nói.
Ông Nguyễn Thanh Bình, một trong các sáng lập viên, tuyên bố với báo chí Việt Nam: “Thị trường tìm kiếm Việt Nam là một thị trường cực kỳ hấp dẫn, nhưng hiện nay thị trường này lại nằm trong tay Google một công ty của Mỹ và không đóng thuế cho Việt Nam.”
“Chúng tôi tin mình có thể tạo ra một sản phẩm tốt hơn và mang lại cho người dùng nhiều giá trị hơn,” ông Bình tự tin.
Kiểm duyệt
Người vào mạng ở Hà Nội
Dân số trẻ cùng tiềm năng phát triển ở Việt Nam đang thu hút các nhà đầu tư internet
Ước tính một phần ba dân số Việt Nam đã lên mạng. Tiềm năng phát triển cùng dân số trẻ tại đây đang thu hút các nhà đầu tư nước ngoài trong lĩnh vực nội dung mạng, thanh toán điện tử và các dịch vụ khác.
Tuy vậy, các công ty phải cân nhắc yếu tố pháp lý và chính trị.
Google, với khẩu hiệu 'Không làm điều xấu', không đặt văn phòng ở Việt Nam.
Tập đoàn này lo ngại rủi ro quanh nội dung đặt ở các máy chủ và khả năng phải hợp tác với yêu cầu kiểm duyệt của nhà nước độc đảng ở Việt Nam.
Các trang web “nhạy cảm” bị chính quyền Việt Nam ngăn chặn, một số blogger đã bị tống giam và cũng có cáo buộc tin tặc thân chính phủ đánh phá các trang web phê phán Đảng Cộng sản.
Patrick Sharbaugh, giảng viên truyền thông ở Đại học Quốc tế RMIT tại Sài Gòn, tự hỏi liệu Cốc Cốc có sẵn sàng kiểm duyệt kết quả tìm kiếm, như trang Baidu làm ở Trung Quốc.
“Nếu một công ty như Cốc Cốc hay Baidu vào và nói, 'chúng tôi sẵn lòng lọc những gì mà quý vị muốn', và đổi lại, họ được chính phủ ưu đãi, nó có thể gây khó khăn cho Google,” ông nói với hãng AP.
" Nếu một công ty như Cốc Cốc hay Baidu vào và nói, 'chúng tôi sẵn lòng lọc những gì mà quý vị muốn', và đổi lại, họ được chính phủ ưu đãi, nó có thể gây khó khăn cho Google. "
Patrick Sharbaugh, RMIT
Theo AP, đến nay chưa có dấu hiệu Cốc Cốc muốn đóng vai trò “con cưng” của Hà Nội. AP nói kết quả tìm kiếm những từ nhạy cảm như tổ chức Việt Tân, bị chính quyền Việt Nam gọi là khủng bố, ra tương tự như Google.
Tuy vậy, khi BBC thử đánh từ Việt Tân vào trang này, chỉ ra vài kết quả ít ỏi trên một trang. Khi bấm vào trang tiếp theo, người dùng nhận được thông báo: “Câu truy vấn của bạn không hợp lệ với công cụ tìm kiếm của chúng tôi.”
Hiện Cốc Cốc có để đường dẫn đến ba trang tìm kiếm khác: Google, Yahoo và Bing.
Cạnh tranh
" Google là công ty nước ngoài, và họ không có mặt ở đây. Chúng tôi có thể phục vụ thị trường trong nước tốt hơn. "
Nguyễn Đức Ngọc, Cốc Cốc
Trong một thông cáo, Google nói hãng hoan nghênh cạnh tranh từ Cốc Cốc và hy vọng sẽ mang thêm dịch vụ đến Việt Nam trong tương lai.
Google nói không có kế hoạch mở văn phòng tại Việt Nam, mặc dù tuần rồi mạng quảng cáo của Google, AdSense, lần đầu tiên đã hỗ trợ trang web có nội dung tiếng Việt.
Google và Baidu đã tranh giành thị trường tìm kiếm ở Trung Quốc đến năm 2010. Khi đó Google chuyển máy chủ sang Hong Kong sau tranh cãi với Bắc Kinh vì kiểm duyệt.
Baidu hiện là công cụ tìm kiếm hàng đầu ở Trung Quốc.
Hãng này có phòng thí nghiệm ngôn ngữ ở Singapore và được cho là muốn mở rộng sang các thị trường châu Á, nhưng không hoạt động ở Việt Nam.
Theo AP, thái độ bài Hoa khiến các công ty mạng Trung Quốc đối diện nguy cơ bị tẩy chay ở Việt Nam.
Google thống trị thị trường tìm kiếm toàn cầu, nhưng kém công ty địa phương ở một số nước tại Đông Âu và châu Á, như Yandex ở Nga, Baidu ở Trung Quốc và Naver ở Hàn Quốc.
Trong đa số trường hợp, các công ty địa phương đã thống trị trước khi Google tiến vào. Sẽ khó hơn nhiều khi ai đó muốn lấy lại thị phần sẵn có của Google.
“Tôi hồ nghi là họ làm được, nhưng họ đang bỏ nhiều tiền quá,” Đỗ Anh Minh, một biên tập viên ở trang Tech Asia, nói.
“Việt Nam là nước khó làm ăn trừ phi anh có mặt tại chỗ. Có một số chuyện Google không thể theo kịp.”
Cốc Cốc đặt hy vọng “công nghệ xử lý tiếng Việt” của họ.
Thông cáo của họ nói: “Chúng tôi có thể tự hào mà khoe rằng sau hàng năm trời vật lộn làm nghiên cứu, kỹ sư của Cốc Cốc đã tìm ra những thuật toán có thể giải quyết các vấn đề khác nhau của ngôn ngữ tiếng Việt.”
Hãng này cũng nói văn phòng lớn tại Hà Nội giúp họ tiếp thị tốt hơn, hợp tác với các hãng cung cấp nội dung trong nước.
Các đội quay phim của Cốc Cốc đang quay và chụp các đường phố, quán xá để bổ sung cho kết quả tìm kiếm. Google không thể thực hiện dịch vụ hình ảnh đường phố (Street View) ở Việt Nam.
“Google là công ty nước ngoài, và họ không có mặt ở đây,” ông Ngọc nói. “Chúng tôi có thể phục vụ thị trường trong nước tốt hơn.”
Theo BBC 

Thứ Hai, 1 tháng 4, 2013

Tiến sĩ Alan phản hồi Hội bất động sản Hà Nội

*MLC: Ngay sau khi Vnexpress đăng bài phản hồi 1.000 hội viên BĐS Hà Nội của TS Alan Phan vào khoảng 14:30 phút 31/03/2013. Đến 9:00 sáng nay 01/04/2013 phần phản hồi của những người ủng hộ hội viên BĐS cao kỷ lục, số lượng like lên đến hàng ngàn. Một con số bất ngkhi trong những bài viết về chủ đề này trước đây số lượng người tán đồng ý kiến của Hội này rất ít. Liệu có sự không minh bạch nhằm 'định hướng' dư luận và tạo mục đích cho lợi ích riêng nào đó?
---------------------------------------
Ảnh chụp màn hình lúc 9:30 phút.

Thứ Năm, 28 tháng 3, 2013

ĐCS Việt Nam đang cố gắng đánh bóng hình ảnh

* Phát biểu trong cuộc họp thứ hai của Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng mà nòng cốt là Ban Nội chính do ông Nguyễn Bá Thanh đứng đầu, ông Trọng nói về các mục tiêu của ban trong những tháng tới: đó là xử những vụ án lớn, ngiêm trọng đã 'để lâu'... 

Những con tốt nào sẽ bị thí để đảng gỡ gạc lấy điểm trước sự mất lòng tin vô cùng nghiêm trọng trước nhân dân? Bầu Kiên? Trần Xuân Giá hay các quan chức của Agribank?

Sự việc kêu gọi đưa các vụ án lớn ra xét xử của ông tổng Trọng khiến Mõ Làng Chờ liên tưởng tới bức thư của một tử tù Trung Quốc trước khi bị đảng cộng sản Tàu đưa ra pháp trường xử tử về tội tham nhũng. Mõ xin đăng lại để bà con cùng chiêm nghiệm.

---------------------------------------------------

Đảng muốn xử 'các vụ án tham nhũng lớn'

Cập nhật: 12:21 GMT - thứ tư, 27 tháng 3, 2013
Ông Nguyễn Phú Trọng (đứng) và ông Nguyễn Bá Thanh tại phiên họp hôm 26/3
Ông Trọng thúc đẩy thành lập chân rết tại các tỉnh cho ông Thanh và đẩy nhanh xử lý các vụ tham nhũng lớn
Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng vừa thúc đẩy việc thành lập chân rết của Ban Nội chính ở các địa phương và xử các vụ tham nhũng lớn nội trong năm nay.
Trong cuộc họp thứ hai của Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng mà nòng cốt là Ban Nội chính do ông Nguyễn Bá Thanh đứng đầu, ông Trọng nói về các mục tiêu của ban trong những tháng tới:
"Căn cứ chương trình làm việc, yêu cầu thực tế, rà soát lại [và] xây dựng nội dung công việc từ giờ tới cuối năm trên các lĩnh vực như xây dựng luật pháp, thể chế, tuyên truyền.
"Rồi tập trung vào tăng cường đôn đốc xử lý những vụ án còn đang chậm để cố gắng bảo đảm hiệu quả.
"Hay là thành lập các ban nội chính địa phương, Bộ Chính trị quyết rồi, đồng ý cho lập rồi.
"Ở dưới địa phương thì không thành lập ban chỉ đạo nhưng mà có lập ban nội chính để giúp việc, thì phải khẩn trương lập ban nội chính đi."

Tham nhũng 'nghiêm trọng'

" [H]iện nay có bao nhiêu vụ lớn, nghiêm trọng đã để lâu rồi, cần phải tập trung giải quyết trong năm nay, hay là trong quý II, hay trong quý III hay trong quý IV, cần cụ thể đi. "
Ông Trọng thúc giục Ban Nội chính
Trong cuộc họp, vốn cũng có mặt cả Thường trực Ban Bí thư và cựu Bộ trưởng Công an Lê Hồng Anh bên cạnh ông Thanh và Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, ông Trọng thúc giục xử lý các "vụ án tham những lớn đã để lâu rồi".
"Bây giờ tôi đề nghị cụ thể như thế này.
"Ban Nội chính các đồng chí hệ thống hóa lại để bàn, xin ý kiến các cơ quan hữu quan, hiện nay có bao nhiêu vụ lớn, nghiêm trọng đã để lâu rồi, cần phải tập trung giải quyết trong năm nay, hay là trong quý II, hay trong quý III hay trong quý IV, cần cụ thể đi."
Ông Trọng được Truyền hình Việt Nam đã lời nói Ban chỉ đạo chống tham nhũng cũng cần thúc đẩy việc "công khai, minh bạch và kê khai tài sản cá nhân của các đảng viên".
Việc chuyển quyền quản lý chống tham nhũng từ tay Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng sang cho Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng cùng cánh tay phải Nguyễn Bá Thanh được xem như cố gắng để ngăn chặn tình trạng mà Bấm ông Trọng nói "tham nhũng, hư hỏng, nhìn vào đâu cũng có".
Động thái này cũng diễn ra sau khi ông Dũng bị cho là đã bị Bộ Chính trị đề nghị kỷ luật nhưng Ông Trọng và Chủ tịch Trương Tấn Sang đã không thể vận động đa số thành viên của Ban Chấp hành trung ương ủng hộ việc kỷ luật ủy viên Bộ Chính trị mà ông Sang gọi là "đồng chí X".
Tin về cuộc họp lần thứ hai của Ban chống tham nhũng được Bấm trang tin của Đảng Cộng sản đăng chi tiết.
Trong khi đó trang của Chính phủ Bấm đăng lại bản tin thời sự của Truyền hình Việt Nam về cuộc họp.

Các vụ tồn đọng

Việt Nam đã tiến hành khởi tố hàng loạt quan chức cao cấp trong ngành ngân hàng trong nửa cuối năm 2012.
Trong số những người bị Bấm khởi tố có cả một cựu Bộ trưởng Kế hoạch Đầu tư, ông Trần Xuân Giá.
Ông Giá, cựu Chủ tịch Hội đồng Quản trị ngân hàng ACB, cùng các ông Lê Vũ Kỳ, nguyên phó chủ tịch Ngân hàng ACB, Trịnh Kim Quang, một nguyên phó chủ tịch khác và Phạm Trung Cang, nguyên phó chủ tịch Eximbank đều bị khởi tố về hành vi Cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng theo Điều 165 Bộ Luật Hình sự.
Trước bốn người này, tài phiệt Nguyễn Đức Kiên, hay được gọi là 'Bầu' Kiên, cũng bị Bấm khởi tố về cùng hành vi.
Thời báo Kinh tế Việt Nam cũng dẫn ra những bằng chứng cho thấy rằng ngành ngân hàng sẽ bị nhắm tới trước tiên trong cố gắng chống tham nhũng.
Bấm Báo này dẫn lời Trưởng ban Nội chính Nguyễn Bá Thanh từng nói "ngân hàng không biết sợ là gì, có những vụ 'làm' một cái 4.000 - 5.000 tỉ đồng mà... tỉnh queo".
(Nguồn BBC)
----------------------------------------------------------------
Bức thu của một tử tù Trung Quốc
Văn Cường nguyên Giám đốc Sở Tư pháp, nguyên Phó Giám đốc Sở Công an thành phố Trùng Khánh do phạm tội tham ô(nhận hối lộ hơn 12 triệu NDT, không thuyết minh được số tài sản trị giá hơn 10 triệu NDT..) hủ hóa, bao che cho bọn mafia.. đã bị toà án thành phố này tuyên án tử hình ngày 7/7/2010.
Trước khi chết hắn đã để lại bức thư, xin lược dịch giới thiệu.
“Ta sống không nổi mấy ngày nữa đâu. Ta không ngờ lại bị phán tử hình, nhưng đã đến bước đó thì kháng cáo lên trên cũng chẳng có kết quả gì. Ta đây, cả cuộc đời làm công an, đã xử rất nhiều vụ án lớn, đã giết rất nhiều người, trước đây đã từng lo rằng sẽ có một ngày sẽ chết trong tay người nhà một số kẻ bị mình xử tử hình, không ngờ cuối cùng lại bị chết trong tay người của mình…Thế nhưng, ta đã nghĩ ra, những sự việc mà ta tham dự và biết được quá nhiều, nếu ta không chết sẽ có rất nhiều kẻ ăn không ngon ngủ không yên. Không giết ta, hậu hoạn lớn vô cùng, ta chết sẽ có lợi cho bọn chúng…Vì vậy có mấy câu muốn nói rõ trước khi đi xa.
Nói ta tham ô bao nhiêu tiền, chơi bao nhiêu con gái. Ta không phủ nhận điều đó.Nhưng điều ta muốn nói là, điều đó đáng trách ta nhưng cũng không đáng trách ta, tất nhiên trách nhiệm của ta là lớn hơn. Bất kể là ai nếu đặt vào vị trí của ta đều sẽ tham ô nhiều như vậy, chơi gái nhiều như vậy, thậm chí còn nhiều hơn. Có một số nữ học sinh, ta không chơi thì người khác cũng sẽ chơi. Nói Văn Cường ta đây cưỡng hiếp, ta mà lại phải cưỡng hiếp à?…Ai chẳng biết cán bộ hiện nay nếu không tham ô, không háo sắc thì ai dám tin, dám trọng dụng anh? Dù anh làm việc có tốt đi nữa cũng chẳng có ích gì! Loại cán bộ giống như ta, trong cả nước nếu không nói là mấy triệu thì chí ít cũng phải tới mấy chục vạn người. Chỉ bêu xấu rồi giết một mình Văn Cường, thì giải quyết được cái gì?
Điều ta muốn nói nữa là, con đường ta đi từ một anh cảnh sát nhỏ bé tại huyện Ba rồi lên tới chức Phó Giám đốc Sở Công an một thành phố trực thuộc trung ương, không phải là chỉ bằng con đường tham ô…Đối với ta trước tiên là công việc sau mới đến tham ô..Ai cho ta cái quyền muốn làm gì thì làm ở Trùng Khánh? Nhiều người biết rõ một số việc ta đã làm nhưng lại giả bộ là không biết? Đã không muốn để ta sống thì ta sẽ nói hết mọi điều ra: ta tham không chỉ có số tiền đến thế! Vậy số còn lại đi đâu? Tất nhiên là đến nhà người ta, có việc ta nhờ người làm, có một số việc tự ta làm. Nhờ người khác làm không có tiền có được không?. Những người lấy tiền của ta cũng như những người đưa tiền cho ta hiện nay đang hướng dẫn quần chúng tham quan những trưng bầy chứng tích tham ô của ta. Ta không phủ nhận tính chân thực của các chứng tích đó, nhưng nếu các người tới nhà những kẻ đó xem xét sẽ thấy chút quà bẩn thỉu mà ta nhận thật đáng thương.
Văn Cường ta cũng là người có học… Trước đây ở Trung Quốc, đã có rất nhiều người vỗ tay khen ngợi việc chặt đầu bọn tham nhũng.Thế nhưng sau những cái vỗ tay khoái chí đó mọi việc vẫn như cũ.Mấy trăm năm qua Trung Quốc có thay đổi không? Ta thấy chẳng thay đổi gì cả. Giết ta chẳng qua là bịt được mồm một mình ta, nhưng liệu có bịt được nguồn gốc hủ bại không? Hôm qua trên đường phố Trùng Khánh có rất nhiều người đốt pháo. Ta không biết ba năm sau liệu bọn họ lại có phải đốt pháo nữa hay không? Sợ rằng đến lúc đó những người đã bán đứng ta sẽ lại ca ngợi ta và dân chúng không rõ chân tướng lúc này sẽ thấy Văn Cường cũng có chỗ tốt đấy chứ. Khi ta làm Phó Giám đốc công an Trùng Khánh tỷ lệ phạm tội có cao nhưng so với mấy thành phố lớn khác, Trùng Khánh tốt hơn nhiều…
…Biến ta thành người như thế này là do chính xã hội, chính chế độ này. Ta nói như vậy không phải là muốn đẩy hết trách nhiệm cho người khác. Nếu như năm đó ta không rời huyện Ba, yên tâm làm một anh cảnh sát bình thường ở đó thì hôm nay ta không phải như thế này.Tham công danh lợi lộc là sai lầm lớn nhất đời ta. Sau khi ta chết con cháu không lấy họ Văn nữa mà đổi thành họ khác, và con cháu các đời từ nay trở đi đừng theo nghiệp chính quyền, đừng làm quan, hãy xa lánh công danh lợi lộc.
Bình thường, bình yên mới là phúc.”
 

Chủ Nhật, 17 tháng 3, 2013

Từ thân phận người dân khiếu kiện đến chuyện làm Luật ở Việt Nam


Thỉnh thoảng vào ngày cuối tuần có việc đi qua Hồ Tây đoạn vườn hoa Nguyễn Xuân Thưởng tôi bắt gặp hình ảnh một dân oan đứng lạc giọng hô khẩu hiệu gì đó giữa dòng người đông đúc, phố xá ồn ào và … vô cảm. Bà khoác một cái khẩu hiệu ghi những dòng chữ gì đó, loáng thoáng nhưng tôi có thể đọc được và biết rằng bà bị oan khuất gì đó liên quan đến chuyện đất đai. Tiếng của bà lẫn vào tiếng xe cộ nghe không rõ lắm. Nó uất nghẹn…Chục năm gần đây những tranh chấp giữa chính quyền và người dân, sự bức xúc chủ yếu là từ lĩnh vực đền bù đất đai, chuyện thu hồi đất nông nghiệp. Ví dụ như Tiên Lãng-Hải Phòng, Văn Giang-Hưng Yên, Dương Nội- Hà Đông, v.v Đã nổi tiếng cả nước.


 
Bà thì tôi biết vì tôi đã bắt gặp trong một vài lần tham gia biểu tình chống Trung Quốc. Chính tôi đã chụp được một số hình ảnh của bà, luôn đi đầu.
Bẵng đi hơn tháng, tôi lại đi qua đây vào ngày cuối tuần nhưng không gặp bà nữa. Không rõ chuyện oan khuất của gia đình bà đã được người ta giải quyết hay bà có bị làm sao đó không, chẳng hạn như về sức khoẻ…
Những lần trước cũng như bao người vô tâm khác, tôi cũng không dừng lại, nhưng hình ảnh của bà cứ ám ảnh tôi mãi…Đem chuyện này kể với một vài bạn trẻ trong cơ quan, toàn những cử nhân tốt nghiệp từ những trường danh tiếng như Ngoại Thương, Kinh Tế Quốc dân. Đa số đều nói ‘nhà nước đã đền bù theo luật nhưng họ cứ cùn không chịu nghe thì sao? kệ họ cứ kiện chán thì thôi…’
Đến đây thì tôi đành chịu và viết bài này. Nhưng trước hết tôi xin quý độc giả hiểu cho trong bài viết này tôi đặt giả thiết rằng ‘chính quyền tại các địa phương đã giải quyết việc đền bù đất đai cho người dân là đúng luật’ mọi yếu tố có thể liên quan như ăn chặn đất đai, làm sai luật, tham nhũng, v.v là không xảy ra. Và những vấn đề dưới đây hoàn toàn là những suy luận, không được nghiên cứu bằng những số liệu, con số cụ thể do người viết bài này không thể làm được điều đó bởi rất nhiều lý do.

Nếu cho rằng chính quyền đã làm đúng theo luật đất đai mà cụ thể đến giờ là Luật đất đai 2003 vẫn có hiệu lực vậy tại sao lại xảy ra nhiều chuyện khiếu kiện đến thế? Có ai đặt ra những câu hỏi như Luật đã đúng đắn chưa? Có hoà hợp giữa lợi ích của chính quyền và người dân hay không?
Nói về tính đúng đắn của luật thì phải xem lại, trong những năm qua mỗi năm chính quyền ban hành, sửa đổi bổ sung biết bao nhiêu là luật. Và những luật này lại đẻ ra vô số các con cháu của nó như các Nghị định, Thông tư, v.v. Có những luật vừa ban hành đã phải sửa đổi như Luật thuế cá nhân. Có Thông tư của Bộ y tế còn định cấm cả người ngực lép, thấp bé đi xe gắn máy nữa…Có một chuyên gia tư pháp đã phải thốt lên rằng ‘trong quá trình lập quy hiện nay có quá nhiều vấn đề’.
Có nhiều phản ứng khác nhau giữa các công dân khi những luật giời ơi đất hỡi đó ra đời. Người thì chửi thề ‘đúng là lũ ngu’ kẻ lại lặng lẽ ‘mackeno’. Lúc đầu tôi cũng thế cũng tưởng là họ ngu nhưng không phải tôi đã nhầm tai hại. Họ không hề ngu, họ rất thông minh nữa là đằng khác, thậm chí họ còn thông minh hơn mình rất nhiều, họ biết hết. Nhưng tại sao họ lại cứ làm? cứ soạn ra những bộ Luật, Nghị định, Thông tư giời ơi đó?
Quay trở về vấn đề đền bù giải phóng mặt bằng lúc đầu bài viết, tại sao khi Luật đất đai 2003 ra đời những đối tượng chịu sự tác động của Luật này như những người dân Văn Giang, Dương Nội kia không hề phản ứng, phản đối? Nhưng phản đối, phản ứng bằng cách nào? Qua đâu? Khi mà trong quá trình lập quy người ta đã cố tình không làm theo đúng trình tự khoa học, nghiêng lệch về lợi ích của một nhóm đối tượng nào đó trong xã hội?
Hiện nay dư luận trong nước đang nóng bỏng chuyện đóng góp ý kiến dự thảo sửa đổi HP 1992. Lúc đầu các cụ cóc khệnh khạng, kể cả hét toáng rằng ‘mời bà con đóng góp vào bản dự thảo sửa đổi HP, đóng góp không có vùng cấm’. Thế nhưng khi người dân tưởng thật hào hứng đóng  góp ý kiến các cóc cụ này lại nhảy lên nghiến răng kèn kẹt rằng ‘đó là suy thoái, là phản động, là diễn biến hoà bình’. Những người dân được phen chưng hửng ngẩn tò te chẳng hiểu chuyện gì đã xảy ra. Té ra họ cần là cần những đóng góp chỉ trong những từ, câu, điều mà họ đã soạn sẵn, những gì nằm ngoài dự thảo đó đều không được chấp nhận, đều có thể trở thành ‘phản động’ là ‘diễn biến hoà bình’.
Nếu đã cho là Luật của mình đúng hà cớ gì phải sửa đổi bổ sung? phải diễn trò kêu gọi đóng góp? Còn nếu đã cho là Luật cần sửa đổi bổ sung cho phù hợp với tình hình mới thì phải tôn trọng mọi sự đóng góp, phải cân bằng lợi ích giữa những nhóm đối tượng chịu tác động của Luật. Bằng không có thể nói rằng Luật đó là sai trái và cần phải phế bỏ.

Thứ Năm, 27 tháng 12, 2012

À vậy ra Tàu cộng cũng đa đảng?

Tập Cận Bình đến chào các đảng phái

Cập nhật: 04:29 GMT - thứ năm, 27 tháng 12, 2012
Tập Cận Bình
Ông Tập có chuyến thăm các đảng phái khác theo thông lệ
Tân Tổng bí thư Đảng Cộng sản Trung Quốc Tập Cận Bình vừa đến chào các lãnh đạo tám đảng phái phi cộng sản của Trung Quốc hôm 24 và 25/12, hãng tin Tân Hoa Xã cho biết.
Ông Tập hiện đang là phó chủ tịch Trung Quốc và sẽ lên thay Chủ tịch Hồ Cẩm Đào tại kỳ họp Quốc hội vào tháng Ba tới.
Các tân tổng bí thư của Đảng Cộng sản Trung Quốc có thông lệ đi thăm các đảng phái phi cộng sản sau khi lên nhậm chức.
Khi lên làm tổng bí thư 10 năm trước, ông Hồ Cẩm Đào cũng có hành động tương tự.
Tân Hoa Xã tường thuật rằng tại chuyến thăm này các chính đảng phi cộng sản đã 'bày tỏ sự ủng hộ cho hệ thống chính trị đa đảng của Trung Quốc'.
Hãng tin này dẫn lời ông Quách Dũng, người đứng đầu Ban hoạt động xã hội của Ủy ban trung ương của Liên đoàn Dân chủ Trung Quốc, một trong tám đảng phái phi cộng sản ở nước này, nói rằng cơ chế hợp tác và tham vấn chính trị đa đảng đã 'cải thiện trong những năm qua', giúp cho đảng của ông thúc đẩy lý tưởng của mình.
Về phần mình, Tổng bí thư Tập được dẫn lời nói Trung Quốc sẽ tiếp tục vận dụng cơ chế hợp tác đa đảng và khuyến khích các đảng phái phi cộng sản phát huy tối đa lợi thế để tham gia vào công việc quốc gia.
Ông Vương Minh Khí, phó chủ tịch Ủy ban Cách mạng của Tỉnh ủy Sơn Đông của Quốc dân Đảng, được dẫn lời nói rằng 'lời phát biểu của ông Tập thể hiện tinh thần của Đại hội 18 của Đảng Cộng sản Trung Quốc'.
Còn ông Trần Trương Trị, người vừa tái đắc cử chủ tịch Ủy ban trung ương của Liên hiệp xây dựng dân chủ quốc gia Trung Quốc (CNDCA), nói rằng chuyến thăm của ông Tập 'thể hiện sự xem trọng cơ chế hợp tác đa đảng của Ban chấp hành trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc'.
(Nguồn: BBC Tiếng Việt) 

Thứ Hai, 10 tháng 12, 2012

Những tên làm tay sai cho Trung Quốc

*MLC: Trong các cuộc biểu tình chống sự bành trước của bọn giặc Tàu bị chính quyền VN đàn áp bắt bớ, luôn nổi lên những điển hình làm tên tay sai cho lũ giặc cướp nước. Những gương mặt này nhân dân VN nên ghi nhớ để nếu một ngày người bạn '4 tốt' và tình bạn '16 chữ vàng' nổ phát súng xâm lược VN, nhân dân VN sẽ đưa chúng và các quan thầy của chúng ra toà án nhân dân....

clip_image030

Ảnh 1. Những tên mặc áo xanh làm tay sai cho Tàu khựa khủng bố người biểu tình yêu nước trong cuộc biểu tình chống TQ -ngày 9/12/2012 tại Hà Nội.
clip_image032
Lại có thêm một tên chỉ điểm từ nãy đến giờ đã bám nhằng nhằng lấy đoàn biểu tình đang giơ tay chỉ đường cho họ đến bắt từng người
clip_image034
Tên chỉ huy này đang ngoác mồm chỉ trỏ chuẩn bị cho một cuộc đàn áp

clip_image036
Những tên tay sai Tàu mặc thường phục
-----------Chùm ảnh trong cuộc biểu tình chống Tàu ngày 09/12/2012. Nguồn: Quechoa.vn--------------------
(...còn tiếp)

Thứ Hai, 26 tháng 11, 2012

Chính quyền VN Diễn tập trấn áp bạo loạn


Diễn tập trấn áp bạo loạn

Theo tình huống giả định, lợi dụng biểu tình đông người, một nhóm khủng bố hỗ trợ người dân vũ khí để đánh chiếm Đài phát thanh và truyền hình tỉnh Sóc Trăng. Hàng trăm cảnh sát được huy động giải tán đám đông, bắt nhóm này.

Sáng 24/11, UBND tỉnh Sóc Trăng tổ chức buổi diễn tập “Phương án phòng chống tập trung đông người, phá rối an ninh trật tự, bạo loạn, khủng bố”. Một trong những tình huống giả định là nhiều người tập trung biểu tình trước UBND tỉnh.
Dưới sông Masprero cũng có nhiều người căng cờ, băng rôn la hét.
Tại các huyện Kế Sách, Long Phú, Mỹ Tú, thị xã Vĩnh Châu và thành phố Sóc Trăng xuất hiện các cuộc biểu tình rầm rộ.
Hàng trăm cảnh sát vào cuộc, trái khói được ném mù mịt.
Vòi rồng được sử dụng để giải tán đám đông biểu tình.
Một tình huống giả định khác là một lực lượng lợi dụng biểu tình để hỗ trợ người dân phương tiện, vũ khí để đánh chiếm Đài phát thanh và truyền hình tỉnh Sóc Trăng và một số cơ quan quan trọng khác. Nhóm khủng bố đã bắt cóc cán bộ Đài đưa xuống ghe khống chế, đòi yêu sách.
Cảnh sát đu dây vượt sông tiếp cận nhóm bắt cóc con tin.
Với sự hỗ trợ của cảnh sát đường thủy, nhóm khủng bố bị bắt, con tin được giải cứu thành công.
Thiên Phước
(Nguồn: VNexpress)

------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Diễn tập chống bạo loạn, khủng bố ở Điện Biên



- Ngày 20/10, Bộ Công an chủ trì phối hợp cùng Bộ Quốc phòng, GTVT, UBND tỉnh Điện Biên tổ chức cuộc diễn tập “phương án, giải tán đám đông tụ tập trái phép, chống biểu tình bạo loạn; rà phá bom mìn; xử lý chất độc hóa học; cứu hộ cứu nạn và đánh bắt khủng bố; giải cứu con tin trong nhà ga, trên tàu bay”.

Hơn 3.500 cán bộ, chiến sĩ thuộc Trung đoàn cảnh sát cơ động Tây Bắc, Bộ tư lệnh cảnh sát cơ động Bộ Công an, Bộ Quốc phòng tham gia chương trình diễn tập.

Toàn cảnh diễn tập

Phát biểu khai mạc, Trung tướng Tô Lâm, Thứ trưởng Bộ Công an, Trưởng Ban chỉ đạo cuộc diễn tập đánh giá: Cuộc diễn tập nhằm nâng cao sự chỉ huy, chỉ đạo của lãnh đạo chỉ huy cao cấp, rèn luyện khả năng tác chiến của cán bộ, chiến sĩ, sự phối hợp, hợp đồng giữa các lực lượng thuộc Bộ Quốc phòng, Bộ Công an với các lực lượng vũ trang địa phương...
Đồng thời cuộc diễn tập cũng nhằm cảnh báo, răn đe các thế lực thù địch, phản động đang có âm mưu phá hoại, gây rối, chống phá, biểu tình, bạo loạn. Qua đây nhằm nâng cao tinh thần cảnh giác, ý thức trách nhiệm của cán bộ lãnh đạo, chỉ huy các cấp góp phần giữ gìn an ninh chính trị, trật tự an toàn xã hội, không để tình hình xấu xảy ra, đặc biệt là đối với khu vực Tây Bắc, Tây Nguyên, Tây Nam bộ và các địa bàn trọng điểm về an ninh trật tự trên địa bàn cả nước.

Tại cuộc diễn tập, hai tình huống giả định của phần diễn tập thực binh giải tán đám đông tụ tập trái phép, chống biểu tình bạo loạn và phần diễn tập chống khủng bố đã được triển khai.

Phát biểu tại cuộc diễn tập, Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc chỉ đạo các bộ, ngành và chính quyền các tỉnh tiếp tục quán triệt nghiêm quan điểm của Đảng, Nhà nước thực hiện có hiệu quả Chỉ thị của Thủ tướng về công tác phòng, chống khủng bố trong tình hình mới.

Phó Thủ tướng yêu cầu tiếp tục theo dõi chặt chẽ hoạt động của các tổ chức khủng bố quốc tế, các tổ chức phản động lưu vong, thường xuyên cập nhật thông tin phòng chống khủng bố và tình hình liên quan để chủ động đưa ra các phương án, giải pháp hiệu quả, đồng thời tổ chức tốt công tác nắm tình hình địa bàn, mục tiêu, đối tượng đã xác định. Các bộ, ngành, địa phương cần phối hợp chặt chẽ nhằm chủ động phòng ngừa, ngăn chặn, vô hiệu hóa các hoạt động nghi vấn, không để xảy ra khủng bố, bạo loạn.

Một số hình ảnh về cuộc diễn tập:

Cảnh sát trấn áp, giải tán đám đông tụ tập trái phép
Cảnh sát cơ động bắt giữ những đối tượng cầm đầu tụ tập trái phép
Bộ đội Binh chủng hóa học (Bộ Quốc phòng) xử lý chất hóa học
Đưa người bị thương lên máy bay
Nhóm khủng bố uy hiếp, bắt cóc con tin

Lực lượng đặc nhiệm, cơ động tác chiến bao vây tàu bay, giải phóng con tin
Hoàn thành tác chiến tóm gọn nhóm khủng bố, giải cứu con tin
Cảnh sát cơ động, cảnh sát đặc nhiệm Bộ Công an thực hành kỹ thuật chiến đấu tiếp cận mục tiêu 
Theo TTXVN - Ảnh: Minh Thăng
 

Thứ Sáu, 5 tháng 10, 2012

Bà Yến: Tôi không phải 'Quan làm báo'

Cập nhật: 12:19 GMT - thứ năm, 4 tháng 10, 2012

Bà Đặng Thị Hoàng Yến (phải) trong một lần nói chuyện với Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng
Bà Đặng Thị Hoàng Yến (phải) nói bà không 'thân' với lãnh đạo nào
Cựu dân biểu Đặng Thị Hoàng Yến đã bác bỏ cáo buộc bà và em trai, Đại biểu Quốc hội Đặng Thành Tâm, có liên quan tới trang tin Quan làm báo.
Tin đồn này đã xuất hiện trên mạng internet trong khi mới đây hai nhân viên của tập đoàn Tân Tạo của gia đình họ Đặng đã bị bắt vì bị cáo buộc “lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của công dân” và “Chiếm đoạt tài liệu bí mật Nhà nước”.

Thứ Sáu, 14 tháng 9, 2012

Karl Marx bác bỏ văn bản cấm tự do báo chí của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng


Trần Mạnh Hảo (Danlambao) - Ngày 12/09/2012 trên các báo lề phải (mà không phải) , lề trái (mà không trái) đều có in lệnh cấm tự do báo chí của Thủ Tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng, có đoạn viết như sau: “Điều tra, xử lý nghiêm việc đăng tải thông tin chống Đảng và Nhà nước"

"(Chinhphu.vn) – Ngày 12/9, Văn phòng Chính phủ đã có văn bản thông báo ý kiến của Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng chỉ đạo các cơ quan chức năng điều tra, xử lý việc đăng tải thông tin có nội dung chống Đảng và Nhà nước..

Qua xem xét các báo cáo số: 277/BC-BCA-A61 ngày 15/6/2012, số 335/BC-BCA-A61 ngày 09/7/2012 của Bộ Công an; công văn số 78/BTTTT-PTTH&TTĐT ngày 29/6/2012 của Bộ Thông tin và Truyền thông; công văn số 2794-CV/BTGTW ngày 19/7/2012 của Ban Tuyên giáo Trung ương và báo cáo số 172-BC/VPTW ngày 07/9/2012 của Văn Phòng Trung ương Đảng về tình trạng một số trang thông tin điện tử như: “Dân làm báo”, “Quan làm báo”,”Biển Đông”… và một số trang mạng khác, đã đăng tải thông tin vu khống, bịa đặt, xuyên tạc, không đúng sự thật nhằm bôi đen bộ máy lãnh đạo của đất nước, kích động chống Đảng và Nhà nước ta, gây hoài nghi và tạo nên những dư luận xấu trong xã hội. Đây là thủ đoạn thâm độc của các thế lực thù địch...” (hết trích)

Chúng tôi xin mượn lời của ông tổ chủ nghĩa cộng sản là KARL MARX bàn về tự do báo chí để chống lại cái lệnh cấm tự do báo chí của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng vừa phát ra. Dưới đây toàn là lời Marx, tuyệt đối không cần lời bình của chúng tôi. Mà lời Marx trích trên website đỏ rực có tên là  http://www.marxists.org :

Anh muốn người khác đối xử với anh như thế nào thì anh hãy đối xử với họ như vậy...

Tự do báo chí cũng vốn có cái vẻ đẹp của nó... và cần phải yêu nó để có thể bênh vực nó.

Tự do báo chí, cũng giống như người thầy thuốc, không hứa hẹn sự hoàn thiện cho mỗi dân tộc cũng như cho toàn thể nhân loại...

Nếu sự chưa trưởng thành của loài người là lý do thần bí chống lại tự do báo chí, thì kiểm duyệt là phương tiện hữu hiệu nhất để chống lại sự trưởng thành của loài người...

Sự giáo dục thật sự không phải là bắt con người suốt đời nằm trong tã lót... Nếu tất cả chúng ta nằm trong tã lót thì ai sẽ quấn tã lót cho chúng ta, nếu tất cả chúng ta nằm trong nôi thì ai sẽ đưa nôi cho chúng ta, nếu tất cả chúng ta nằm trong tù thì ai sẽ là người coi tù?...

Báo chí bị kiểm duyệt, với sự giả dối của nó, với cái ngôn ngữ của gã hoạn quan của nó, với cái đuôi chó ve vẩy của nó thì chỉ bộc lộ cái bản chất của nó mà thôi... Gã thái giám không còn là đàn ông mặc cho hắn ta có giọng nói tốt đến đâu đi chăng nữa. Còn báo chí tự do vẫn tốt ngay cả khi nó mang lại những kết quả xấu, bởi vì những kết quả xấu ấy chỉ là những cái đi chệch bản chất của báo chí tự do. Thiên nhiên vẫn tốt ngay cả khi nó sinh ra những quái vật. Bản chất của báo chí tự do là bản chất đạo đức, cá tính, có lý tính của sự tự do. Bản chất của báo chí bị kiểm duyệt là con quái vật không có cá tính của sự thiếu tự do, là con quái vật được văn minh hóa, là cái quái thai được tắm nước hoa...

Sự kiểm duyệt chân chính, bắt nguồn từ bản chất cảu báo chí tự do, là sự phê bình. Sự kiểm duyệt của nhà nước là sự phê bình độc quyền của chính phủ... Khi sự phê bình không đứng trên các đảng phái mà bản thân lại trở thành một đảng phái, khi sự phê bình không phải là lưỡi dao sắc bén của lý tính mà là lưỡi kéo cùn của sự tùy tiện, khi sự phê bình chỉ muốn lên tiếng phê bình mà không muốn chịu sự  phê bình,... coi việc dùng sức mạnh thô bạo là luận cứ mạnh mẽ, - khi đó lẽ nào sự phê bình không đánh mất sự hợp lý tính của mình?...

Ở một nước có sự kiểm duyệt thì bất cứ tập sách nào không qua kiểm duyệt mà được xuất bản thì đều là một sự biến. Tập sách ấy được coi là kẻ tử vì đạo, mà kẻ tử vì đạo thì không thể thiếu vầng hào quang và những tín đồ bao quanh nó...

Không thể lợi dụng được những ưu điểm của báo chí tự do nếu không đối xử độ lượng với những bất tiện của nó. Hồng nào mà chẳng có gai! Nhưng quý vị hãy thử nghĩ xem quý vị mất gì cho báo chí tự do!?...

Báo chí tự do là con mắt sáng suốt của tinh thần nhân dân, là hiện thân của sự tin cậy của nhân dân đối với bản thân mình, là sợi dây liên hệ biết nói, nối liền các cá nhân với nhà nước và với toàn thế giới...Báo chí tự do là tấm gương tinh thần mà trong đó nhân dân nhìn thấy bản thân mình, là tinh thần nhà nước mà mỗi túp lều tranh đều có thể có được với chi phí thấp hơn chi phí dành cho phương tiện thắp sáng...Báo chí tự do là thế giới ý tưởng không ngừng trào ra từ hiện thực rồi lại chảy về hiện thực như một dòng thác đầy sinh khí, dưới hình thức của cải tinh thần ngày càng dồi dào...

Chỉ có báo chí bị kiểm duyệt mới có tác dụng làm suy đồi đạo đức. Đạo đức giả, đó là tệ lớn nhất của nó... Chính phủ chỉ nghe thấy tiếng nói của chính mình,... Còn nhân dân thì một phần rơi vào mê tín chính trị, một phần rơi vào ngờ vực chính trị, và một phần thì hoàn toàn quay lưng lại đời sống dân tộc và chỉ sống với cuộc sống riêng tư...

Cũng vì nhân dân buộc phải coi những tác phẩm tự do của tư tưởng là những tác phẩm phạm pháp, cho nên họ quen coi cái phạm pháp là tự do, coi cái tự do là phạm pháp, coi cái hợp pháp là không tự do. Chế độ kiểm duyệt bóp chết tinh thần nhà nước như thế đấy!...

Kẻ nào có lưỡi mà im lặng, hoặc có kiếm mà không đâm, kẻ đó sống chỉ vô ích!...

Tinh thần con người phải được phát triển một cách tự do theo quy luật vốn có của nó và phải được quyền thông báo cho người khác biết điều mà họ đã đạt được. Nếu không như thế thì những dòng suối mát sẽ biến thành những bãi lầy hôi thối... Nếu như một người không có quyền chỉ trích thì cả lời khen của người ấy cũng vô nghĩa...” (hết trích)

Karl Marx, 04/1842

Sài Gòn ngày 13/08/2012
(Nguon: danlambao.blogspot.com)

Thứ Năm, 13 tháng 9, 2012

Mỹ-“Quốc gia ngu ngốc và lạc hậu”


“Quốc gia ngu ngốc và lạc hậu”

David Wertime
“Hoa kỳ thực ra chỉ là một làng quê khổng lồ và kém phát triển” – một tiểu luận ẩn danh trên trang web hóa ra lại khơi mào cho sự châm biếm nhằm chính Trung Quốc.
.CHINA/
Cờ của Trung Quốc và Mỹ trong cuộc gặp ngoại giao tại Bắc Kinh (Reuter)
Trước chuyến thăm ngoại giao của Ngoại trưởng Hoa Kỳ Hilary Clinton tới “Vương Quốc ở trung tâm thế giới” một luận điệu phê phán đầy mỉa mai đã lan tỏa như virut trên Sina Weibo, một mạng xã hội của Trung Quốc, với hơn 44 ngàn lượt chia sẻ và 5400 lời bình trên Twitter. Luận điệu này không rõ nguồn gốc và tác giả đã phê phán một cách bỡn cợt nước Mỹ như một quốc gia ngu ngốc, thô sơ và ấu trĩ. Tưởng rằng có thể làm các độc giả Mỹ bị xúc phạm, nhưng chẳng bao lâu sau khi được ra mắt, bài viết đó thực sự đã trở thành một sự phê phán sắc sảo và có tác dụng ngược lại đối với Trung Quốc.
Tờ Tea Leaf Nation đã dịch những phần lý thú và rôm rả nhất (chúng thường có mặt trong đa số các bài luận) và xin mời các độc giả thưởng thức.
Đừng đi Mỹ, một quốc gia ngu ngốc và lạc hậu
Tôi từng ở Mỹ một thời gian dài và giờ đây thì thấy hối hận vì sự lựa chọn này. Chúng ta đã bị mụ mẫm bởi truyền thông phương Tây luôn luôn làm cho ta nghĩ rằng Hoa Kỳ là một đất nước hiện đại. Nuôi hy vọng học tập khoa học tân kỳ của Mỹ để về phục vụ quê hương, tôi đã bằng mọi nỗ lực để theo đuổi “siêu cường” đó, thế nhưng kết quả lại thật đáng thất vọng!
(1) Hoa Kỳ thực ra chỉ là một cái làng nông nghiệp khổng lồ kém phát triển. Ở trường trung học các thầy giáo vẫn dạy rằng công nghiệp càng phát triển thì môi trường lại càng bị xâm hại. Ví dụ như trong một thành phố công nghiệp bạn phải thấy ống khói khắp nơi, các xí nghiệp to khắp nơi và bụi cũng khắp nơi. Đó mới là biểu tượng của công nghiệp hóa! Thế còn Hoa Kỳ thì sao? Đố bạn tìm ra các ống khói, thảng hoặc mới thấy một vài cái nho nhỏ nhưng lại là thứ để trang điểm cho nhà dân. Thay vào đó là những dòng sông và hồ nước sạch khắp nơi nơi và chẳng có các nhà máy giấy và luyện thép nơi bờ sông. Không khí trong lành và sạch là biểu tượng của một xã hội thô sơ và đó không thể là dấu tích của công nghiệp hóa !
(2) Người Mỹ chẳng hiểu gì về kinh tế. Các tuyến đường cao tốc tỏa đi mọi phương, có lẽ là đến mọi làng xóm, tuy nhiên khó tìm ra nổi một trạm thu phí! Thật là một sự phung phí khủng khiếp cơ hội kinh doanh! Khó có thể cưỡng nổi ý định của bản thân là xúc một ít xi măng để xây vài trạm thu phí và chắc chắn là chỉ trong vòng một tháng tôi sẽ có đủ tiền để mua một căn nhà trông ra Đại Tây Dương. Ngoài ra, bên lề đường cao tốc bạn có thể thấy những mặt hồ tĩnh lặng còn hoang dã. Chính quyền để mặc cho lũ chim cư ngụ và vẫy vùng thỏa sức mà không nghĩ tới việc thiết lập vườn cảnh quan trông ra hồ để kiếm bộn tiền. Rõ là người Mỹ không có cái đầu làm kinh tế.
(3) Ngành xây dựng Hoa Kỳ quả là quá thô sơ. Ngoài một số lượng nhỏ các thành phố lớn (mà bạn đã biết) thì không có những tòa tháp bê tông và gạch chọc trời… Tôi sợ rằng hình như Mỹ không có các tòa nhà bằng gạch. Hầu hết nhà cửa làm bằng gỗ và vài thứ vật liệu lạ khác. Sử dụng gỗ thô sơ để xây nhà thì dường như những kiến trúc ngoại bang này còn chưa qua thời phong kiến trước khi có nhà Thanh!
(4) Lối tư duy của người Mỹ ngây ngô và lạc hậu. Khi mới tới Mỹ tôi thuê một cái xe kéo chở hành lý giá 3 đôla, nhưng lại không có tiền lẻ. Một người Mỹ thấy tôi có nhiều đồ nên đã trả 3 đồng đó và thuê xe cho tôi. Người Mỹ thường cởi mở và hỏi xem tôi có cần giúp đỡ gì không. Ở nước tôi, đã qua thời của Lôi Phong vào những năm 50 và 60 thế kỷ trước cho nên bây giờ thì cái lối cư xử đó quả là quá lạc hậu! (Lôi Phong là thanh niên thời phong trào thi đua cộng sản Mao, người từng được nêu gương sáng về đạo đức hy sinh bản thân). Trở lại thời kỳ đó, con người ta rất đạo đức giả, nhưng bây giờ thì chúng ta không theo lối mòn đó nữa. Chúng ta tiến hành mọi việc giờ đây một cách trần trụi và đó mới là hiện đại hóa! Bởi vậy lối tư duy của Mỹ lạc hậu hơn chúng ta vài thập kỷ và không có dấu hiệu nào cho thấy rằng họ có khả năng đuổi kịp chúng ta.
(5) Người Mỹ không biết ăn thịt thú rừng. Có một đêm tôi lái xe đi cùng một bạn học đến thành phố khác và bất thình lình mấy con nai Sika (một giống nai đốm có nguồn gốc từ Nhật Bản – ND) nhảy xổ ra. Anh bạn cùng lớp lập tức phanh gấp và đổi hướng để tránh tai nạn. Hình như là trường hợp kiểu này thường xảy ra khi mà sự va chạm với một con nai cũng đủ để làm vỡ tan chiếc ô tô. Chính phủ Mỹ không biết quản lý chuyện này như thế nào… Và người Mỹ quả thực không biết ăn thịt thú rừng, họ cũng không có cả quán ăn chuyên thịt thú rừng, rất ít khẩu vị đối với thú rừng thơm ngon bị giết thịt như hươu, nai và kém hứng thú bán sừng hươu nai để kiếm những khoản tiền lớn! Người Mỹ sống cùng động vật hoang dã hàng ngày và còn đưa ra những biện pháp để bảo vệ chúng. Đó quả thật là một xã hội sơ khai.
(6) Người Mỹ không biết tự trọng. Các giáo sư ở trường đại học Mỹ không có bộ dạng hoành tráng (架子); họ không hề có cái phong thái của những giáo sư đạo mạo. Nghe nói rằng vị giáo sư D… là một giáo sư về tâm lý học nổi tiếng, thế nhưng trong giờ giải lao thì ông ta lại ăn bánh quy trong phòng làm việc với các sinh viên của mình, bàn luận về bộ phim “21” và nữ nghệ sĩ Trung Quốc Trương Tử Di (Ziyi Zhang). Ông ta không hề có cái vẻ đường bệ của một nhà khoa học, cho nên tôi thực sự cảm thấy thất vọng. Ngoài ra, các nghiên cứu sinh sau tiến sĩ chẳng bao giờ đưa học vị “PhD” lên danh thiếp của họ và họ không biết cách thể hiện ra ngoài vị thế của mình. Những người được đào tạo bởi các giáo sư kiểu như vậy sẽ chẳng thể nào biết cách đi đứng, nói năng nếu như họ trở thành những quan chức chính phủ… Có vẻ như các công chức Trung Quốc còn biết cách thu hút sự kính trọng của người dân; ngay cả một vị thủ trưởng một văn phòng không mấy quan trọng ở nước tôi còn tỏ ra đường bệ hơn cả Tổng thống Hoa Kỳ. Không có gì phải ngạc nhiên khi người ta nói công dân hạng nhất ở Trung Quốc chỉ xứng với công dân hạng ba ở Mỹ.
(7) Học sinh tiểu học Hoa Kỳ không có những hoài bão cao cả.Ngay từ thuở ban đầu các học sinh tiểu học không hề có ý định để trở thành quan chức…Chẳng hề có lớp học của các Tổng thống, các Bí thư tương lai hoặc các Ủy viên hội đồng mà tôi từng tham dự khi còn nhỏ. Sau giờ học thường là không có bài tập về nhà và bạn không có cách nào ngay cả việc nhắc tới chuyện đó khi liên hệ tới bài tập về nhà của học sinh tiểu học Trung Quốc. Trường học (Mỹ - ND) quan tâm quá nhiều đến dạy dỗ đạo đức cho trẻ em, làm cho những đứa nhỏ hướng tới để trước tiên là trở thành những công dân đủ tư cách thực thụ, sau đó mới là tiếp thu những lý tưởng có ý nghĩa dài lâu. Trở thành người công dân đủ tư cách ư ? Quả là một quan niệm cổ lỗ sĩ.
(8) Người Mỹ hay làm ầm ĩ mỗi khi phát hiện ra một bệnh tật nho nhỏ. Đầu tiên là họ hẹn gặp bác sĩ, sau đó bác sĩ kê đơn. Một số người lại còn phải theo lời khuyên của một dược sĩ có bằng cấp nữa. Khi mua thuốc họ lại phải tự mình tới hiệu thuốc để lấy chúng mà mọi việc diễn ra không chóng vánh như ở Trung Quốc… Tôi không hiểu tại sao lại phải tách bạch riêng việc khám bệnh với việc mua thuốc… thay vì tách riêng lợi nhuận khỏi trách nhiệm. Rõ ràng là các bệnh viện Hoa Kỳ không có khái niệm về phương pháp kiếm tiền! Sao không nói cho bệnh nhân tên thuốc luôn đi? …Như thế họ sẽ độc quyền việc bán thuốc và tăng giá thuốc lên 8 hay 10 lần. Có biết bao nhiêu cơ hội kinh doanh tốt mà họ không biết tận dụng. Rõ ràng là kinh tế thị trường tư bản chủ nghĩa là thứ đã chết rồi.
(9) Ý kiến công chúng Mỹ là thứ dở hơi. Nhiều lúc tôi đã mất kiên nhẫn vì sự ngu dốt và xuẩn ngốc của họ. Chẳng hạn như khi họ biết là Trung Quốc có các đài truyền hình và báo chí thì họ đã hỏi tôi một cách ngu dốt rằng: “Trung Quốc cũng có báo chí cơ à?!”. Đó quả thực là một sự sỉ nhục; chúng ta không chỉ có các tờ báo bằng tiếng Trung được Bộ Tuyên truyền cho phát hành một cách tỷ mỉ, kỹ lưỡng; khi nhìn vào các tờ báo của chúng ta cũng chẳng khác gì nghe quốc ca, không hề giống với các tờ báo của Hoa Kỳ chứa một mớ lộn xộn ý kiến quần chúng, thậm chí dám lăng mạ đích danh Tổng thống.. (ở Trung Quốc) chúng tôi không bao giờ đăng tin các vụ sì –căng- đan liên quan tới các lãnh đạo; bởi vì sau đó ai sẽ còn muốn làm lãnh đạo nữa ?...
(10) Người Mỹ về phương diện tinh thần là trống rỗng. Điều mà tôi không thể chịu nổi đó là: đa số người Mỹ nói câu cảm tạ trước mỗi bữa ăn và họ nguyện cầu một cách ngây thơ “Chúa phù hộ cho nước Mỹ”. Thật là buồn cười; nếu như Chúa phù hộ cho nước Mỹ thì tại sao nước Mỹ lại bị lạc hậu, thô sơ và đơn giản đến như vậy? Cầu Chúa Trời phỏng có ích lợi gì không? Thực tế hơn là nên dành thời gian cầu nguyện đó mà đi lễ thủ trưởng của bạn! Đó mới là cái cách thời thượng…
(11) Người Mỹ không có khái niệm thời gian. Với bất kể thứ gì, họ đều đứng vào hàng để chờ đợi… Người Trung Quốc chúng ta thông minh hơn, các bạn hẳn đã thấy đấy. Không quan trọng đám đông như thế nào,chúng ta vẫn có kỹ năng chen vào đâu đấy, và điều đó giúp cắt giảm khối thời gian mà lại tránh mệt mỏi do phải đứng chồn chân! Nếu ai đó biết cách đi cổng sau thì còn tiết kiệm nhiều thời gian hơn nữa. Những người Mỹ cổ hủ hoàn toàn không biết làm điều này.
(12) Cửa hàng ở Mỹ thật vô nghĩa: bạn vẫn có thể trả lại hàng sau khi mua vài tuần mà không có lý do gì. Sao lại có thể trả lại hàng hóa cơ chứ khi mà không cần thuyết phục tôi dù chỉ trong chốc lát?...
(13) Nước Mỹ không an toàn, 95% nhà dân quên lắp đặt lưới, cửa ra vào, cửa sổ chống trộm; điều kỳ lạ nữa là tất cả lũ trộm cắp móc túi đi đâu mất tiêu rồi?
(14) Người Mỹ vốn nhút nhát và yếu đuối. 95% lái xe đều không dám vượt đèn đỏ… mặc dù 99% người lớn ở Hoa Kỳ đều sở hữu xe ô tô và phương pháp lái xe của họ thì rất lạ: có bao nhiêu là xe trên đường thế nhưng bạn không thể nghe thấy một tiếng còi xe, phố xá thật im lìm tĩnh lặng như thể không phải là phố nữa. Không thấy sự năng động ồn ào của một thành phố thủ phủ cấp tỉnh ở Trung Quốc.
(15) Người Mỹ thiếu xúc cảm. 95% nhân viên không nghĩ về việc phải làm gì cho tiệc cưới của cấp trên cho nên họ chẳng bao giờ tìm cớ để quan tâm, chăm sóc lãnh đạo của mình; ở Trung Quốc liệu có chuyện quần chúng bỏ qua cơ hội chăm sóc thủ trưởng của mình không? Nói theo cách khác, ai ở Trung Quốc lại dám làm điều này? Hãy nhìn xem chúng tôi có bao nhiêu là tình cảm.
(16) Người Mỹ không nhạy cảm. 99% dân Mỹ đi học rồi kiếm việc làm, thăng tiến và hoạt động mà không biết về sự cần thiết phải đưa “hồng bao” (phong bì chứa đầy tiền mặt) để đi lối sau…
clip_image002
(17) Hãy nhìn vào bức hình ở trên, điều này là đủ lý do để chúng ta coi thường nước Mỹ! Trong khi đang săn đuổi Bin Laden thì Obama và các thuộc cấp của ông ta đang chăm chú vào màn hình truyền hình ảnh trực tiếp do vệ tinh đưa về trong phòng Tình huống của Nhà Trắng. Cảm tưởng của tôi là:
1. Các thuộc cấp Hoa Kỳ không tôn trọng lãnh đạo của họ một cách đúng mức và thậm chi còn dồn ép vị Tổng thống đáng trân trọng của họ phải nép mình ngồi trong góc nhà. Obama đáng thương, thật không bằng cả anh trưởng thôn của Thiên triều Trung Hoa ( 天朝).
2. Căn phòng Tình huống của Nhà trắng đúng là một thứ huênh hoang khoác lác. Nó vừa bé lại không được trang trí nội thất khác thường, đúng là không tương xứng với phong cách của một cường quốc. Một căn phòng cơ quan cấp thị trấn của Thiên triều ( Trung Quốc- ND) có lẽ còn to hơn, sang trọng hơn rất nhiều.
3. Không có các đĩa hoa quả hoặc nước giải khát, không có… thuốc lá đắt tiền… và đó mà lại là nền kinh tế số 1 thế giới ư, ha, ha!
D.W.
Phạm Gia Minh dịch từ Tea Leaf Nation một trang mạng liên kết đối tác của tờ Atlantic.
Thăng long – Hà nội 12/09/2012
Dịch giả gửi trực tiếp cho BVN
(Nguon: boxit.vn)