Thứ Năm, 28 tháng 3, 2013

ĐCS Việt Nam đang cố gắng đánh bóng hình ảnh

* Phát biểu trong cuộc họp thứ hai của Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng mà nòng cốt là Ban Nội chính do ông Nguyễn Bá Thanh đứng đầu, ông Trọng nói về các mục tiêu của ban trong những tháng tới: đó là xử những vụ án lớn, ngiêm trọng đã 'để lâu'... 

Những con tốt nào sẽ bị thí để đảng gỡ gạc lấy điểm trước sự mất lòng tin vô cùng nghiêm trọng trước nhân dân? Bầu Kiên? Trần Xuân Giá hay các quan chức của Agribank?

Sự việc kêu gọi đưa các vụ án lớn ra xét xử của ông tổng Trọng khiến Mõ Làng Chờ liên tưởng tới bức thư của một tử tù Trung Quốc trước khi bị đảng cộng sản Tàu đưa ra pháp trường xử tử về tội tham nhũng. Mõ xin đăng lại để bà con cùng chiêm nghiệm.

---------------------------------------------------

Đảng muốn xử 'các vụ án tham nhũng lớn'

Cập nhật: 12:21 GMT - thứ tư, 27 tháng 3, 2013
Ông Nguyễn Phú Trọng (đứng) và ông Nguyễn Bá Thanh tại phiên họp hôm 26/3
Ông Trọng thúc đẩy thành lập chân rết tại các tỉnh cho ông Thanh và đẩy nhanh xử lý các vụ tham nhũng lớn
Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng vừa thúc đẩy việc thành lập chân rết của Ban Nội chính ở các địa phương và xử các vụ tham nhũng lớn nội trong năm nay.
Trong cuộc họp thứ hai của Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng mà nòng cốt là Ban Nội chính do ông Nguyễn Bá Thanh đứng đầu, ông Trọng nói về các mục tiêu của ban trong những tháng tới:
"Căn cứ chương trình làm việc, yêu cầu thực tế, rà soát lại [và] xây dựng nội dung công việc từ giờ tới cuối năm trên các lĩnh vực như xây dựng luật pháp, thể chế, tuyên truyền.
"Rồi tập trung vào tăng cường đôn đốc xử lý những vụ án còn đang chậm để cố gắng bảo đảm hiệu quả.
"Hay là thành lập các ban nội chính địa phương, Bộ Chính trị quyết rồi, đồng ý cho lập rồi.
"Ở dưới địa phương thì không thành lập ban chỉ đạo nhưng mà có lập ban nội chính để giúp việc, thì phải khẩn trương lập ban nội chính đi."

Tham nhũng 'nghiêm trọng'

" [H]iện nay có bao nhiêu vụ lớn, nghiêm trọng đã để lâu rồi, cần phải tập trung giải quyết trong năm nay, hay là trong quý II, hay trong quý III hay trong quý IV, cần cụ thể đi. "
Ông Trọng thúc giục Ban Nội chính
Trong cuộc họp, vốn cũng có mặt cả Thường trực Ban Bí thư và cựu Bộ trưởng Công an Lê Hồng Anh bên cạnh ông Thanh và Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, ông Trọng thúc giục xử lý các "vụ án tham những lớn đã để lâu rồi".
"Bây giờ tôi đề nghị cụ thể như thế này.
"Ban Nội chính các đồng chí hệ thống hóa lại để bàn, xin ý kiến các cơ quan hữu quan, hiện nay có bao nhiêu vụ lớn, nghiêm trọng đã để lâu rồi, cần phải tập trung giải quyết trong năm nay, hay là trong quý II, hay trong quý III hay trong quý IV, cần cụ thể đi."
Ông Trọng được Truyền hình Việt Nam đã lời nói Ban chỉ đạo chống tham nhũng cũng cần thúc đẩy việc "công khai, minh bạch và kê khai tài sản cá nhân của các đảng viên".
Việc chuyển quyền quản lý chống tham nhũng từ tay Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng sang cho Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng cùng cánh tay phải Nguyễn Bá Thanh được xem như cố gắng để ngăn chặn tình trạng mà Bấm ông Trọng nói "tham nhũng, hư hỏng, nhìn vào đâu cũng có".
Động thái này cũng diễn ra sau khi ông Dũng bị cho là đã bị Bộ Chính trị đề nghị kỷ luật nhưng Ông Trọng và Chủ tịch Trương Tấn Sang đã không thể vận động đa số thành viên của Ban Chấp hành trung ương ủng hộ việc kỷ luật ủy viên Bộ Chính trị mà ông Sang gọi là "đồng chí X".
Tin về cuộc họp lần thứ hai của Ban chống tham nhũng được Bấm trang tin của Đảng Cộng sản đăng chi tiết.
Trong khi đó trang của Chính phủ Bấm đăng lại bản tin thời sự của Truyền hình Việt Nam về cuộc họp.

Các vụ tồn đọng

Việt Nam đã tiến hành khởi tố hàng loạt quan chức cao cấp trong ngành ngân hàng trong nửa cuối năm 2012.
Trong số những người bị Bấm khởi tố có cả một cựu Bộ trưởng Kế hoạch Đầu tư, ông Trần Xuân Giá.
Ông Giá, cựu Chủ tịch Hội đồng Quản trị ngân hàng ACB, cùng các ông Lê Vũ Kỳ, nguyên phó chủ tịch Ngân hàng ACB, Trịnh Kim Quang, một nguyên phó chủ tịch khác và Phạm Trung Cang, nguyên phó chủ tịch Eximbank đều bị khởi tố về hành vi Cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng theo Điều 165 Bộ Luật Hình sự.
Trước bốn người này, tài phiệt Nguyễn Đức Kiên, hay được gọi là 'Bầu' Kiên, cũng bị Bấm khởi tố về cùng hành vi.
Thời báo Kinh tế Việt Nam cũng dẫn ra những bằng chứng cho thấy rằng ngành ngân hàng sẽ bị nhắm tới trước tiên trong cố gắng chống tham nhũng.
Bấm Báo này dẫn lời Trưởng ban Nội chính Nguyễn Bá Thanh từng nói "ngân hàng không biết sợ là gì, có những vụ 'làm' một cái 4.000 - 5.000 tỉ đồng mà... tỉnh queo".
(Nguồn BBC)
----------------------------------------------------------------
Bức thu của một tử tù Trung Quốc
Văn Cường nguyên Giám đốc Sở Tư pháp, nguyên Phó Giám đốc Sở Công an thành phố Trùng Khánh do phạm tội tham ô(nhận hối lộ hơn 12 triệu NDT, không thuyết minh được số tài sản trị giá hơn 10 triệu NDT..) hủ hóa, bao che cho bọn mafia.. đã bị toà án thành phố này tuyên án tử hình ngày 7/7/2010.
Trước khi chết hắn đã để lại bức thư, xin lược dịch giới thiệu.
“Ta sống không nổi mấy ngày nữa đâu. Ta không ngờ lại bị phán tử hình, nhưng đã đến bước đó thì kháng cáo lên trên cũng chẳng có kết quả gì. Ta đây, cả cuộc đời làm công an, đã xử rất nhiều vụ án lớn, đã giết rất nhiều người, trước đây đã từng lo rằng sẽ có một ngày sẽ chết trong tay người nhà một số kẻ bị mình xử tử hình, không ngờ cuối cùng lại bị chết trong tay người của mình…Thế nhưng, ta đã nghĩ ra, những sự việc mà ta tham dự và biết được quá nhiều, nếu ta không chết sẽ có rất nhiều kẻ ăn không ngon ngủ không yên. Không giết ta, hậu hoạn lớn vô cùng, ta chết sẽ có lợi cho bọn chúng…Vì vậy có mấy câu muốn nói rõ trước khi đi xa.
Nói ta tham ô bao nhiêu tiền, chơi bao nhiêu con gái. Ta không phủ nhận điều đó.Nhưng điều ta muốn nói là, điều đó đáng trách ta nhưng cũng không đáng trách ta, tất nhiên trách nhiệm của ta là lớn hơn. Bất kể là ai nếu đặt vào vị trí của ta đều sẽ tham ô nhiều như vậy, chơi gái nhiều như vậy, thậm chí còn nhiều hơn. Có một số nữ học sinh, ta không chơi thì người khác cũng sẽ chơi. Nói Văn Cường ta đây cưỡng hiếp, ta mà lại phải cưỡng hiếp à?…Ai chẳng biết cán bộ hiện nay nếu không tham ô, không háo sắc thì ai dám tin, dám trọng dụng anh? Dù anh làm việc có tốt đi nữa cũng chẳng có ích gì! Loại cán bộ giống như ta, trong cả nước nếu không nói là mấy triệu thì chí ít cũng phải tới mấy chục vạn người. Chỉ bêu xấu rồi giết một mình Văn Cường, thì giải quyết được cái gì?
Điều ta muốn nói nữa là, con đường ta đi từ một anh cảnh sát nhỏ bé tại huyện Ba rồi lên tới chức Phó Giám đốc Sở Công an một thành phố trực thuộc trung ương, không phải là chỉ bằng con đường tham ô…Đối với ta trước tiên là công việc sau mới đến tham ô..Ai cho ta cái quyền muốn làm gì thì làm ở Trùng Khánh? Nhiều người biết rõ một số việc ta đã làm nhưng lại giả bộ là không biết? Đã không muốn để ta sống thì ta sẽ nói hết mọi điều ra: ta tham không chỉ có số tiền đến thế! Vậy số còn lại đi đâu? Tất nhiên là đến nhà người ta, có việc ta nhờ người làm, có một số việc tự ta làm. Nhờ người khác làm không có tiền có được không?. Những người lấy tiền của ta cũng như những người đưa tiền cho ta hiện nay đang hướng dẫn quần chúng tham quan những trưng bầy chứng tích tham ô của ta. Ta không phủ nhận tính chân thực của các chứng tích đó, nhưng nếu các người tới nhà những kẻ đó xem xét sẽ thấy chút quà bẩn thỉu mà ta nhận thật đáng thương.
Văn Cường ta cũng là người có học… Trước đây ở Trung Quốc, đã có rất nhiều người vỗ tay khen ngợi việc chặt đầu bọn tham nhũng.Thế nhưng sau những cái vỗ tay khoái chí đó mọi việc vẫn như cũ.Mấy trăm năm qua Trung Quốc có thay đổi không? Ta thấy chẳng thay đổi gì cả. Giết ta chẳng qua là bịt được mồm một mình ta, nhưng liệu có bịt được nguồn gốc hủ bại không? Hôm qua trên đường phố Trùng Khánh có rất nhiều người đốt pháo. Ta không biết ba năm sau liệu bọn họ lại có phải đốt pháo nữa hay không? Sợ rằng đến lúc đó những người đã bán đứng ta sẽ lại ca ngợi ta và dân chúng không rõ chân tướng lúc này sẽ thấy Văn Cường cũng có chỗ tốt đấy chứ. Khi ta làm Phó Giám đốc công an Trùng Khánh tỷ lệ phạm tội có cao nhưng so với mấy thành phố lớn khác, Trùng Khánh tốt hơn nhiều…
…Biến ta thành người như thế này là do chính xã hội, chính chế độ này. Ta nói như vậy không phải là muốn đẩy hết trách nhiệm cho người khác. Nếu như năm đó ta không rời huyện Ba, yên tâm làm một anh cảnh sát bình thường ở đó thì hôm nay ta không phải như thế này.Tham công danh lợi lộc là sai lầm lớn nhất đời ta. Sau khi ta chết con cháu không lấy họ Văn nữa mà đổi thành họ khác, và con cháu các đời từ nay trở đi đừng theo nghiệp chính quyền, đừng làm quan, hãy xa lánh công danh lợi lộc.
Bình thường, bình yên mới là phúc.”
 

Chủ Nhật, 17 tháng 3, 2013

Từ thân phận người dân khiếu kiện đến chuyện làm Luật ở Việt Nam


Thỉnh thoảng vào ngày cuối tuần có việc đi qua Hồ Tây đoạn vườn hoa Nguyễn Xuân Thưởng tôi bắt gặp hình ảnh một dân oan đứng lạc giọng hô khẩu hiệu gì đó giữa dòng người đông đúc, phố xá ồn ào và … vô cảm. Bà khoác một cái khẩu hiệu ghi những dòng chữ gì đó, loáng thoáng nhưng tôi có thể đọc được và biết rằng bà bị oan khuất gì đó liên quan đến chuyện đất đai. Tiếng của bà lẫn vào tiếng xe cộ nghe không rõ lắm. Nó uất nghẹn…Chục năm gần đây những tranh chấp giữa chính quyền và người dân, sự bức xúc chủ yếu là từ lĩnh vực đền bù đất đai, chuyện thu hồi đất nông nghiệp. Ví dụ như Tiên Lãng-Hải Phòng, Văn Giang-Hưng Yên, Dương Nội- Hà Đông, v.v Đã nổi tiếng cả nước.


 
Bà thì tôi biết vì tôi đã bắt gặp trong một vài lần tham gia biểu tình chống Trung Quốc. Chính tôi đã chụp được một số hình ảnh của bà, luôn đi đầu.
Bẵng đi hơn tháng, tôi lại đi qua đây vào ngày cuối tuần nhưng không gặp bà nữa. Không rõ chuyện oan khuất của gia đình bà đã được người ta giải quyết hay bà có bị làm sao đó không, chẳng hạn như về sức khoẻ…
Những lần trước cũng như bao người vô tâm khác, tôi cũng không dừng lại, nhưng hình ảnh của bà cứ ám ảnh tôi mãi…Đem chuyện này kể với một vài bạn trẻ trong cơ quan, toàn những cử nhân tốt nghiệp từ những trường danh tiếng như Ngoại Thương, Kinh Tế Quốc dân. Đa số đều nói ‘nhà nước đã đền bù theo luật nhưng họ cứ cùn không chịu nghe thì sao? kệ họ cứ kiện chán thì thôi…’
Đến đây thì tôi đành chịu và viết bài này. Nhưng trước hết tôi xin quý độc giả hiểu cho trong bài viết này tôi đặt giả thiết rằng ‘chính quyền tại các địa phương đã giải quyết việc đền bù đất đai cho người dân là đúng luật’ mọi yếu tố có thể liên quan như ăn chặn đất đai, làm sai luật, tham nhũng, v.v là không xảy ra. Và những vấn đề dưới đây hoàn toàn là những suy luận, không được nghiên cứu bằng những số liệu, con số cụ thể do người viết bài này không thể làm được điều đó bởi rất nhiều lý do.

Nếu cho rằng chính quyền đã làm đúng theo luật đất đai mà cụ thể đến giờ là Luật đất đai 2003 vẫn có hiệu lực vậy tại sao lại xảy ra nhiều chuyện khiếu kiện đến thế? Có ai đặt ra những câu hỏi như Luật đã đúng đắn chưa? Có hoà hợp giữa lợi ích của chính quyền và người dân hay không?
Nói về tính đúng đắn của luật thì phải xem lại, trong những năm qua mỗi năm chính quyền ban hành, sửa đổi bổ sung biết bao nhiêu là luật. Và những luật này lại đẻ ra vô số các con cháu của nó như các Nghị định, Thông tư, v.v. Có những luật vừa ban hành đã phải sửa đổi như Luật thuế cá nhân. Có Thông tư của Bộ y tế còn định cấm cả người ngực lép, thấp bé đi xe gắn máy nữa…Có một chuyên gia tư pháp đã phải thốt lên rằng ‘trong quá trình lập quy hiện nay có quá nhiều vấn đề’.
Có nhiều phản ứng khác nhau giữa các công dân khi những luật giời ơi đất hỡi đó ra đời. Người thì chửi thề ‘đúng là lũ ngu’ kẻ lại lặng lẽ ‘mackeno’. Lúc đầu tôi cũng thế cũng tưởng là họ ngu nhưng không phải tôi đã nhầm tai hại. Họ không hề ngu, họ rất thông minh nữa là đằng khác, thậm chí họ còn thông minh hơn mình rất nhiều, họ biết hết. Nhưng tại sao họ lại cứ làm? cứ soạn ra những bộ Luật, Nghị định, Thông tư giời ơi đó?
Quay trở về vấn đề đền bù giải phóng mặt bằng lúc đầu bài viết, tại sao khi Luật đất đai 2003 ra đời những đối tượng chịu sự tác động của Luật này như những người dân Văn Giang, Dương Nội kia không hề phản ứng, phản đối? Nhưng phản đối, phản ứng bằng cách nào? Qua đâu? Khi mà trong quá trình lập quy người ta đã cố tình không làm theo đúng trình tự khoa học, nghiêng lệch về lợi ích của một nhóm đối tượng nào đó trong xã hội?
Hiện nay dư luận trong nước đang nóng bỏng chuyện đóng góp ý kiến dự thảo sửa đổi HP 1992. Lúc đầu các cụ cóc khệnh khạng, kể cả hét toáng rằng ‘mời bà con đóng góp vào bản dự thảo sửa đổi HP, đóng góp không có vùng cấm’. Thế nhưng khi người dân tưởng thật hào hứng đóng  góp ý kiến các cóc cụ này lại nhảy lên nghiến răng kèn kẹt rằng ‘đó là suy thoái, là phản động, là diễn biến hoà bình’. Những người dân được phen chưng hửng ngẩn tò te chẳng hiểu chuyện gì đã xảy ra. Té ra họ cần là cần những đóng góp chỉ trong những từ, câu, điều mà họ đã soạn sẵn, những gì nằm ngoài dự thảo đó đều không được chấp nhận, đều có thể trở thành ‘phản động’ là ‘diễn biến hoà bình’.
Nếu đã cho là Luật của mình đúng hà cớ gì phải sửa đổi bổ sung? phải diễn trò kêu gọi đóng góp? Còn nếu đã cho là Luật cần sửa đổi bổ sung cho phù hợp với tình hình mới thì phải tôn trọng mọi sự đóng góp, phải cân bằng lợi ích giữa những nhóm đối tượng chịu tác động của Luật. Bằng không có thể nói rằng Luật đó là sai trái và cần phải phế bỏ.

Thứ Năm, 27 tháng 12, 2012

À vậy ra Tàu cộng cũng đa đảng?

Tập Cận Bình đến chào các đảng phái

Cập nhật: 04:29 GMT - thứ năm, 27 tháng 12, 2012
Tập Cận Bình
Ông Tập có chuyến thăm các đảng phái khác theo thông lệ
Tân Tổng bí thư Đảng Cộng sản Trung Quốc Tập Cận Bình vừa đến chào các lãnh đạo tám đảng phái phi cộng sản của Trung Quốc hôm 24 và 25/12, hãng tin Tân Hoa Xã cho biết.
Ông Tập hiện đang là phó chủ tịch Trung Quốc và sẽ lên thay Chủ tịch Hồ Cẩm Đào tại kỳ họp Quốc hội vào tháng Ba tới.
Các tân tổng bí thư của Đảng Cộng sản Trung Quốc có thông lệ đi thăm các đảng phái phi cộng sản sau khi lên nhậm chức.
Khi lên làm tổng bí thư 10 năm trước, ông Hồ Cẩm Đào cũng có hành động tương tự.
Tân Hoa Xã tường thuật rằng tại chuyến thăm này các chính đảng phi cộng sản đã 'bày tỏ sự ủng hộ cho hệ thống chính trị đa đảng của Trung Quốc'.
Hãng tin này dẫn lời ông Quách Dũng, người đứng đầu Ban hoạt động xã hội của Ủy ban trung ương của Liên đoàn Dân chủ Trung Quốc, một trong tám đảng phái phi cộng sản ở nước này, nói rằng cơ chế hợp tác và tham vấn chính trị đa đảng đã 'cải thiện trong những năm qua', giúp cho đảng của ông thúc đẩy lý tưởng của mình.
Về phần mình, Tổng bí thư Tập được dẫn lời nói Trung Quốc sẽ tiếp tục vận dụng cơ chế hợp tác đa đảng và khuyến khích các đảng phái phi cộng sản phát huy tối đa lợi thế để tham gia vào công việc quốc gia.
Ông Vương Minh Khí, phó chủ tịch Ủy ban Cách mạng của Tỉnh ủy Sơn Đông của Quốc dân Đảng, được dẫn lời nói rằng 'lời phát biểu của ông Tập thể hiện tinh thần của Đại hội 18 của Đảng Cộng sản Trung Quốc'.
Còn ông Trần Trương Trị, người vừa tái đắc cử chủ tịch Ủy ban trung ương của Liên hiệp xây dựng dân chủ quốc gia Trung Quốc (CNDCA), nói rằng chuyến thăm của ông Tập 'thể hiện sự xem trọng cơ chế hợp tác đa đảng của Ban chấp hành trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc'.
(Nguồn: BBC Tiếng Việt) 

Thứ Hai, 10 tháng 12, 2012

Những tên làm tay sai cho Trung Quốc

*MLC: Trong các cuộc biểu tình chống sự bành trước của bọn giặc Tàu bị chính quyền VN đàn áp bắt bớ, luôn nổi lên những điển hình làm tên tay sai cho lũ giặc cướp nước. Những gương mặt này nhân dân VN nên ghi nhớ để nếu một ngày người bạn '4 tốt' và tình bạn '16 chữ vàng' nổ phát súng xâm lược VN, nhân dân VN sẽ đưa chúng và các quan thầy của chúng ra toà án nhân dân....

clip_image030

Ảnh 1. Những tên mặc áo xanh làm tay sai cho Tàu khựa khủng bố người biểu tình yêu nước trong cuộc biểu tình chống TQ -ngày 9/12/2012 tại Hà Nội.
clip_image032
Lại có thêm một tên chỉ điểm từ nãy đến giờ đã bám nhằng nhằng lấy đoàn biểu tình đang giơ tay chỉ đường cho họ đến bắt từng người
clip_image034
Tên chỉ huy này đang ngoác mồm chỉ trỏ chuẩn bị cho một cuộc đàn áp

clip_image036
Những tên tay sai Tàu mặc thường phục
-----------Chùm ảnh trong cuộc biểu tình chống Tàu ngày 09/12/2012. Nguồn: Quechoa.vn--------------------
(...còn tiếp)

Thứ Hai, 26 tháng 11, 2012

Chính quyền VN Diễn tập trấn áp bạo loạn


Diễn tập trấn áp bạo loạn

Theo tình huống giả định, lợi dụng biểu tình đông người, một nhóm khủng bố hỗ trợ người dân vũ khí để đánh chiếm Đài phát thanh và truyền hình tỉnh Sóc Trăng. Hàng trăm cảnh sát được huy động giải tán đám đông, bắt nhóm này.

Sáng 24/11, UBND tỉnh Sóc Trăng tổ chức buổi diễn tập “Phương án phòng chống tập trung đông người, phá rối an ninh trật tự, bạo loạn, khủng bố”. Một trong những tình huống giả định là nhiều người tập trung biểu tình trước UBND tỉnh.
Dưới sông Masprero cũng có nhiều người căng cờ, băng rôn la hét.
Tại các huyện Kế Sách, Long Phú, Mỹ Tú, thị xã Vĩnh Châu và thành phố Sóc Trăng xuất hiện các cuộc biểu tình rầm rộ.
Hàng trăm cảnh sát vào cuộc, trái khói được ném mù mịt.
Vòi rồng được sử dụng để giải tán đám đông biểu tình.
Một tình huống giả định khác là một lực lượng lợi dụng biểu tình để hỗ trợ người dân phương tiện, vũ khí để đánh chiếm Đài phát thanh và truyền hình tỉnh Sóc Trăng và một số cơ quan quan trọng khác. Nhóm khủng bố đã bắt cóc cán bộ Đài đưa xuống ghe khống chế, đòi yêu sách.
Cảnh sát đu dây vượt sông tiếp cận nhóm bắt cóc con tin.
Với sự hỗ trợ của cảnh sát đường thủy, nhóm khủng bố bị bắt, con tin được giải cứu thành công.
Thiên Phước
(Nguồn: VNexpress)

------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Diễn tập chống bạo loạn, khủng bố ở Điện Biên



- Ngày 20/10, Bộ Công an chủ trì phối hợp cùng Bộ Quốc phòng, GTVT, UBND tỉnh Điện Biên tổ chức cuộc diễn tập “phương án, giải tán đám đông tụ tập trái phép, chống biểu tình bạo loạn; rà phá bom mìn; xử lý chất độc hóa học; cứu hộ cứu nạn và đánh bắt khủng bố; giải cứu con tin trong nhà ga, trên tàu bay”.

Hơn 3.500 cán bộ, chiến sĩ thuộc Trung đoàn cảnh sát cơ động Tây Bắc, Bộ tư lệnh cảnh sát cơ động Bộ Công an, Bộ Quốc phòng tham gia chương trình diễn tập.

Toàn cảnh diễn tập

Phát biểu khai mạc, Trung tướng Tô Lâm, Thứ trưởng Bộ Công an, Trưởng Ban chỉ đạo cuộc diễn tập đánh giá: Cuộc diễn tập nhằm nâng cao sự chỉ huy, chỉ đạo của lãnh đạo chỉ huy cao cấp, rèn luyện khả năng tác chiến của cán bộ, chiến sĩ, sự phối hợp, hợp đồng giữa các lực lượng thuộc Bộ Quốc phòng, Bộ Công an với các lực lượng vũ trang địa phương...
Đồng thời cuộc diễn tập cũng nhằm cảnh báo, răn đe các thế lực thù địch, phản động đang có âm mưu phá hoại, gây rối, chống phá, biểu tình, bạo loạn. Qua đây nhằm nâng cao tinh thần cảnh giác, ý thức trách nhiệm của cán bộ lãnh đạo, chỉ huy các cấp góp phần giữ gìn an ninh chính trị, trật tự an toàn xã hội, không để tình hình xấu xảy ra, đặc biệt là đối với khu vực Tây Bắc, Tây Nguyên, Tây Nam bộ và các địa bàn trọng điểm về an ninh trật tự trên địa bàn cả nước.

Tại cuộc diễn tập, hai tình huống giả định của phần diễn tập thực binh giải tán đám đông tụ tập trái phép, chống biểu tình bạo loạn và phần diễn tập chống khủng bố đã được triển khai.

Phát biểu tại cuộc diễn tập, Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc chỉ đạo các bộ, ngành và chính quyền các tỉnh tiếp tục quán triệt nghiêm quan điểm của Đảng, Nhà nước thực hiện có hiệu quả Chỉ thị của Thủ tướng về công tác phòng, chống khủng bố trong tình hình mới.

Phó Thủ tướng yêu cầu tiếp tục theo dõi chặt chẽ hoạt động của các tổ chức khủng bố quốc tế, các tổ chức phản động lưu vong, thường xuyên cập nhật thông tin phòng chống khủng bố và tình hình liên quan để chủ động đưa ra các phương án, giải pháp hiệu quả, đồng thời tổ chức tốt công tác nắm tình hình địa bàn, mục tiêu, đối tượng đã xác định. Các bộ, ngành, địa phương cần phối hợp chặt chẽ nhằm chủ động phòng ngừa, ngăn chặn, vô hiệu hóa các hoạt động nghi vấn, không để xảy ra khủng bố, bạo loạn.

Một số hình ảnh về cuộc diễn tập:

Cảnh sát trấn áp, giải tán đám đông tụ tập trái phép
Cảnh sát cơ động bắt giữ những đối tượng cầm đầu tụ tập trái phép
Bộ đội Binh chủng hóa học (Bộ Quốc phòng) xử lý chất hóa học
Đưa người bị thương lên máy bay
Nhóm khủng bố uy hiếp, bắt cóc con tin

Lực lượng đặc nhiệm, cơ động tác chiến bao vây tàu bay, giải phóng con tin
Hoàn thành tác chiến tóm gọn nhóm khủng bố, giải cứu con tin
Cảnh sát cơ động, cảnh sát đặc nhiệm Bộ Công an thực hành kỹ thuật chiến đấu tiếp cận mục tiêu 
Theo TTXVN - Ảnh: Minh Thăng
 

Thứ Sáu, 5 tháng 10, 2012

Bà Yến: Tôi không phải 'Quan làm báo'

Cập nhật: 12:19 GMT - thứ năm, 4 tháng 10, 2012

Bà Đặng Thị Hoàng Yến (phải) trong một lần nói chuyện với Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng
Bà Đặng Thị Hoàng Yến (phải) nói bà không 'thân' với lãnh đạo nào
Cựu dân biểu Đặng Thị Hoàng Yến đã bác bỏ cáo buộc bà và em trai, Đại biểu Quốc hội Đặng Thành Tâm, có liên quan tới trang tin Quan làm báo.
Tin đồn này đã xuất hiện trên mạng internet trong khi mới đây hai nhân viên của tập đoàn Tân Tạo của gia đình họ Đặng đã bị bắt vì bị cáo buộc “lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của công dân” và “Chiếm đoạt tài liệu bí mật Nhà nước”.

Thứ Sáu, 14 tháng 9, 2012

Karl Marx bác bỏ văn bản cấm tự do báo chí của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng


Trần Mạnh Hảo (Danlambao) - Ngày 12/09/2012 trên các báo lề phải (mà không phải) , lề trái (mà không trái) đều có in lệnh cấm tự do báo chí của Thủ Tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng, có đoạn viết như sau: “Điều tra, xử lý nghiêm việc đăng tải thông tin chống Đảng và Nhà nước"

"(Chinhphu.vn) – Ngày 12/9, Văn phòng Chính phủ đã có văn bản thông báo ý kiến của Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng chỉ đạo các cơ quan chức năng điều tra, xử lý việc đăng tải thông tin có nội dung chống Đảng và Nhà nước..

Qua xem xét các báo cáo số: 277/BC-BCA-A61 ngày 15/6/2012, số 335/BC-BCA-A61 ngày 09/7/2012 của Bộ Công an; công văn số 78/BTTTT-PTTH&TTĐT ngày 29/6/2012 của Bộ Thông tin và Truyền thông; công văn số 2794-CV/BTGTW ngày 19/7/2012 của Ban Tuyên giáo Trung ương và báo cáo số 172-BC/VPTW ngày 07/9/2012 của Văn Phòng Trung ương Đảng về tình trạng một số trang thông tin điện tử như: “Dân làm báo”, “Quan làm báo”,”Biển Đông”… và một số trang mạng khác, đã đăng tải thông tin vu khống, bịa đặt, xuyên tạc, không đúng sự thật nhằm bôi đen bộ máy lãnh đạo của đất nước, kích động chống Đảng và Nhà nước ta, gây hoài nghi và tạo nên những dư luận xấu trong xã hội. Đây là thủ đoạn thâm độc của các thế lực thù địch...” (hết trích)

Chúng tôi xin mượn lời của ông tổ chủ nghĩa cộng sản là KARL MARX bàn về tự do báo chí để chống lại cái lệnh cấm tự do báo chí của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng vừa phát ra. Dưới đây toàn là lời Marx, tuyệt đối không cần lời bình của chúng tôi. Mà lời Marx trích trên website đỏ rực có tên là  http://www.marxists.org :

Anh muốn người khác đối xử với anh như thế nào thì anh hãy đối xử với họ như vậy...

Tự do báo chí cũng vốn có cái vẻ đẹp của nó... và cần phải yêu nó để có thể bênh vực nó.

Tự do báo chí, cũng giống như người thầy thuốc, không hứa hẹn sự hoàn thiện cho mỗi dân tộc cũng như cho toàn thể nhân loại...

Nếu sự chưa trưởng thành của loài người là lý do thần bí chống lại tự do báo chí, thì kiểm duyệt là phương tiện hữu hiệu nhất để chống lại sự trưởng thành của loài người...

Sự giáo dục thật sự không phải là bắt con người suốt đời nằm trong tã lót... Nếu tất cả chúng ta nằm trong tã lót thì ai sẽ quấn tã lót cho chúng ta, nếu tất cả chúng ta nằm trong nôi thì ai sẽ đưa nôi cho chúng ta, nếu tất cả chúng ta nằm trong tù thì ai sẽ là người coi tù?...

Báo chí bị kiểm duyệt, với sự giả dối của nó, với cái ngôn ngữ của gã hoạn quan của nó, với cái đuôi chó ve vẩy của nó thì chỉ bộc lộ cái bản chất của nó mà thôi... Gã thái giám không còn là đàn ông mặc cho hắn ta có giọng nói tốt đến đâu đi chăng nữa. Còn báo chí tự do vẫn tốt ngay cả khi nó mang lại những kết quả xấu, bởi vì những kết quả xấu ấy chỉ là những cái đi chệch bản chất của báo chí tự do. Thiên nhiên vẫn tốt ngay cả khi nó sinh ra những quái vật. Bản chất của báo chí tự do là bản chất đạo đức, cá tính, có lý tính của sự tự do. Bản chất của báo chí bị kiểm duyệt là con quái vật không có cá tính của sự thiếu tự do, là con quái vật được văn minh hóa, là cái quái thai được tắm nước hoa...

Sự kiểm duyệt chân chính, bắt nguồn từ bản chất cảu báo chí tự do, là sự phê bình. Sự kiểm duyệt của nhà nước là sự phê bình độc quyền của chính phủ... Khi sự phê bình không đứng trên các đảng phái mà bản thân lại trở thành một đảng phái, khi sự phê bình không phải là lưỡi dao sắc bén của lý tính mà là lưỡi kéo cùn của sự tùy tiện, khi sự phê bình chỉ muốn lên tiếng phê bình mà không muốn chịu sự  phê bình,... coi việc dùng sức mạnh thô bạo là luận cứ mạnh mẽ, - khi đó lẽ nào sự phê bình không đánh mất sự hợp lý tính của mình?...

Ở một nước có sự kiểm duyệt thì bất cứ tập sách nào không qua kiểm duyệt mà được xuất bản thì đều là một sự biến. Tập sách ấy được coi là kẻ tử vì đạo, mà kẻ tử vì đạo thì không thể thiếu vầng hào quang và những tín đồ bao quanh nó...

Không thể lợi dụng được những ưu điểm của báo chí tự do nếu không đối xử độ lượng với những bất tiện của nó. Hồng nào mà chẳng có gai! Nhưng quý vị hãy thử nghĩ xem quý vị mất gì cho báo chí tự do!?...

Báo chí tự do là con mắt sáng suốt của tinh thần nhân dân, là hiện thân của sự tin cậy của nhân dân đối với bản thân mình, là sợi dây liên hệ biết nói, nối liền các cá nhân với nhà nước và với toàn thế giới...Báo chí tự do là tấm gương tinh thần mà trong đó nhân dân nhìn thấy bản thân mình, là tinh thần nhà nước mà mỗi túp lều tranh đều có thể có được với chi phí thấp hơn chi phí dành cho phương tiện thắp sáng...Báo chí tự do là thế giới ý tưởng không ngừng trào ra từ hiện thực rồi lại chảy về hiện thực như một dòng thác đầy sinh khí, dưới hình thức của cải tinh thần ngày càng dồi dào...

Chỉ có báo chí bị kiểm duyệt mới có tác dụng làm suy đồi đạo đức. Đạo đức giả, đó là tệ lớn nhất của nó... Chính phủ chỉ nghe thấy tiếng nói của chính mình,... Còn nhân dân thì một phần rơi vào mê tín chính trị, một phần rơi vào ngờ vực chính trị, và một phần thì hoàn toàn quay lưng lại đời sống dân tộc và chỉ sống với cuộc sống riêng tư...

Cũng vì nhân dân buộc phải coi những tác phẩm tự do của tư tưởng là những tác phẩm phạm pháp, cho nên họ quen coi cái phạm pháp là tự do, coi cái tự do là phạm pháp, coi cái hợp pháp là không tự do. Chế độ kiểm duyệt bóp chết tinh thần nhà nước như thế đấy!...

Kẻ nào có lưỡi mà im lặng, hoặc có kiếm mà không đâm, kẻ đó sống chỉ vô ích!...

Tinh thần con người phải được phát triển một cách tự do theo quy luật vốn có của nó và phải được quyền thông báo cho người khác biết điều mà họ đã đạt được. Nếu không như thế thì những dòng suối mát sẽ biến thành những bãi lầy hôi thối... Nếu như một người không có quyền chỉ trích thì cả lời khen của người ấy cũng vô nghĩa...” (hết trích)

Karl Marx, 04/1842

Sài Gòn ngày 13/08/2012
(Nguon: danlambao.blogspot.com)

Thứ Năm, 13 tháng 9, 2012

Mỹ-“Quốc gia ngu ngốc và lạc hậu”


“Quốc gia ngu ngốc và lạc hậu”

David Wertime
“Hoa kỳ thực ra chỉ là một làng quê khổng lồ và kém phát triển” – một tiểu luận ẩn danh trên trang web hóa ra lại khơi mào cho sự châm biếm nhằm chính Trung Quốc.
.CHINA/
Cờ của Trung Quốc và Mỹ trong cuộc gặp ngoại giao tại Bắc Kinh (Reuter)
Trước chuyến thăm ngoại giao của Ngoại trưởng Hoa Kỳ Hilary Clinton tới “Vương Quốc ở trung tâm thế giới” một luận điệu phê phán đầy mỉa mai đã lan tỏa như virut trên Sina Weibo, một mạng xã hội của Trung Quốc, với hơn 44 ngàn lượt chia sẻ và 5400 lời bình trên Twitter. Luận điệu này không rõ nguồn gốc và tác giả đã phê phán một cách bỡn cợt nước Mỹ như một quốc gia ngu ngốc, thô sơ và ấu trĩ. Tưởng rằng có thể làm các độc giả Mỹ bị xúc phạm, nhưng chẳng bao lâu sau khi được ra mắt, bài viết đó thực sự đã trở thành một sự phê phán sắc sảo và có tác dụng ngược lại đối với Trung Quốc.
Tờ Tea Leaf Nation đã dịch những phần lý thú và rôm rả nhất (chúng thường có mặt trong đa số các bài luận) và xin mời các độc giả thưởng thức.
Đừng đi Mỹ, một quốc gia ngu ngốc và lạc hậu
Tôi từng ở Mỹ một thời gian dài và giờ đây thì thấy hối hận vì sự lựa chọn này. Chúng ta đã bị mụ mẫm bởi truyền thông phương Tây luôn luôn làm cho ta nghĩ rằng Hoa Kỳ là một đất nước hiện đại. Nuôi hy vọng học tập khoa học tân kỳ của Mỹ để về phục vụ quê hương, tôi đã bằng mọi nỗ lực để theo đuổi “siêu cường” đó, thế nhưng kết quả lại thật đáng thất vọng!
(1) Hoa Kỳ thực ra chỉ là một cái làng nông nghiệp khổng lồ kém phát triển. Ở trường trung học các thầy giáo vẫn dạy rằng công nghiệp càng phát triển thì môi trường lại càng bị xâm hại. Ví dụ như trong một thành phố công nghiệp bạn phải thấy ống khói khắp nơi, các xí nghiệp to khắp nơi và bụi cũng khắp nơi. Đó mới là biểu tượng của công nghiệp hóa! Thế còn Hoa Kỳ thì sao? Đố bạn tìm ra các ống khói, thảng hoặc mới thấy một vài cái nho nhỏ nhưng lại là thứ để trang điểm cho nhà dân. Thay vào đó là những dòng sông và hồ nước sạch khắp nơi nơi và chẳng có các nhà máy giấy và luyện thép nơi bờ sông. Không khí trong lành và sạch là biểu tượng của một xã hội thô sơ và đó không thể là dấu tích của công nghiệp hóa !
(2) Người Mỹ chẳng hiểu gì về kinh tế. Các tuyến đường cao tốc tỏa đi mọi phương, có lẽ là đến mọi làng xóm, tuy nhiên khó tìm ra nổi một trạm thu phí! Thật là một sự phung phí khủng khiếp cơ hội kinh doanh! Khó có thể cưỡng nổi ý định của bản thân là xúc một ít xi măng để xây vài trạm thu phí và chắc chắn là chỉ trong vòng một tháng tôi sẽ có đủ tiền để mua một căn nhà trông ra Đại Tây Dương. Ngoài ra, bên lề đường cao tốc bạn có thể thấy những mặt hồ tĩnh lặng còn hoang dã. Chính quyền để mặc cho lũ chim cư ngụ và vẫy vùng thỏa sức mà không nghĩ tới việc thiết lập vườn cảnh quan trông ra hồ để kiếm bộn tiền. Rõ là người Mỹ không có cái đầu làm kinh tế.
(3) Ngành xây dựng Hoa Kỳ quả là quá thô sơ. Ngoài một số lượng nhỏ các thành phố lớn (mà bạn đã biết) thì không có những tòa tháp bê tông và gạch chọc trời… Tôi sợ rằng hình như Mỹ không có các tòa nhà bằng gạch. Hầu hết nhà cửa làm bằng gỗ và vài thứ vật liệu lạ khác. Sử dụng gỗ thô sơ để xây nhà thì dường như những kiến trúc ngoại bang này còn chưa qua thời phong kiến trước khi có nhà Thanh!
(4) Lối tư duy của người Mỹ ngây ngô và lạc hậu. Khi mới tới Mỹ tôi thuê một cái xe kéo chở hành lý giá 3 đôla, nhưng lại không có tiền lẻ. Một người Mỹ thấy tôi có nhiều đồ nên đã trả 3 đồng đó và thuê xe cho tôi. Người Mỹ thường cởi mở và hỏi xem tôi có cần giúp đỡ gì không. Ở nước tôi, đã qua thời của Lôi Phong vào những năm 50 và 60 thế kỷ trước cho nên bây giờ thì cái lối cư xử đó quả là quá lạc hậu! (Lôi Phong là thanh niên thời phong trào thi đua cộng sản Mao, người từng được nêu gương sáng về đạo đức hy sinh bản thân). Trở lại thời kỳ đó, con người ta rất đạo đức giả, nhưng bây giờ thì chúng ta không theo lối mòn đó nữa. Chúng ta tiến hành mọi việc giờ đây một cách trần trụi và đó mới là hiện đại hóa! Bởi vậy lối tư duy của Mỹ lạc hậu hơn chúng ta vài thập kỷ và không có dấu hiệu nào cho thấy rằng họ có khả năng đuổi kịp chúng ta.
(5) Người Mỹ không biết ăn thịt thú rừng. Có một đêm tôi lái xe đi cùng một bạn học đến thành phố khác và bất thình lình mấy con nai Sika (một giống nai đốm có nguồn gốc từ Nhật Bản – ND) nhảy xổ ra. Anh bạn cùng lớp lập tức phanh gấp và đổi hướng để tránh tai nạn. Hình như là trường hợp kiểu này thường xảy ra khi mà sự va chạm với một con nai cũng đủ để làm vỡ tan chiếc ô tô. Chính phủ Mỹ không biết quản lý chuyện này như thế nào… Và người Mỹ quả thực không biết ăn thịt thú rừng, họ cũng không có cả quán ăn chuyên thịt thú rừng, rất ít khẩu vị đối với thú rừng thơm ngon bị giết thịt như hươu, nai và kém hứng thú bán sừng hươu nai để kiếm những khoản tiền lớn! Người Mỹ sống cùng động vật hoang dã hàng ngày và còn đưa ra những biện pháp để bảo vệ chúng. Đó quả thật là một xã hội sơ khai.
(6) Người Mỹ không biết tự trọng. Các giáo sư ở trường đại học Mỹ không có bộ dạng hoành tráng (架子); họ không hề có cái phong thái của những giáo sư đạo mạo. Nghe nói rằng vị giáo sư D… là một giáo sư về tâm lý học nổi tiếng, thế nhưng trong giờ giải lao thì ông ta lại ăn bánh quy trong phòng làm việc với các sinh viên của mình, bàn luận về bộ phim “21” và nữ nghệ sĩ Trung Quốc Trương Tử Di (Ziyi Zhang). Ông ta không hề có cái vẻ đường bệ của một nhà khoa học, cho nên tôi thực sự cảm thấy thất vọng. Ngoài ra, các nghiên cứu sinh sau tiến sĩ chẳng bao giờ đưa học vị “PhD” lên danh thiếp của họ và họ không biết cách thể hiện ra ngoài vị thế của mình. Những người được đào tạo bởi các giáo sư kiểu như vậy sẽ chẳng thể nào biết cách đi đứng, nói năng nếu như họ trở thành những quan chức chính phủ… Có vẻ như các công chức Trung Quốc còn biết cách thu hút sự kính trọng của người dân; ngay cả một vị thủ trưởng một văn phòng không mấy quan trọng ở nước tôi còn tỏ ra đường bệ hơn cả Tổng thống Hoa Kỳ. Không có gì phải ngạc nhiên khi người ta nói công dân hạng nhất ở Trung Quốc chỉ xứng với công dân hạng ba ở Mỹ.
(7) Học sinh tiểu học Hoa Kỳ không có những hoài bão cao cả.Ngay từ thuở ban đầu các học sinh tiểu học không hề có ý định để trở thành quan chức…Chẳng hề có lớp học của các Tổng thống, các Bí thư tương lai hoặc các Ủy viên hội đồng mà tôi từng tham dự khi còn nhỏ. Sau giờ học thường là không có bài tập về nhà và bạn không có cách nào ngay cả việc nhắc tới chuyện đó khi liên hệ tới bài tập về nhà của học sinh tiểu học Trung Quốc. Trường học (Mỹ - ND) quan tâm quá nhiều đến dạy dỗ đạo đức cho trẻ em, làm cho những đứa nhỏ hướng tới để trước tiên là trở thành những công dân đủ tư cách thực thụ, sau đó mới là tiếp thu những lý tưởng có ý nghĩa dài lâu. Trở thành người công dân đủ tư cách ư ? Quả là một quan niệm cổ lỗ sĩ.
(8) Người Mỹ hay làm ầm ĩ mỗi khi phát hiện ra một bệnh tật nho nhỏ. Đầu tiên là họ hẹn gặp bác sĩ, sau đó bác sĩ kê đơn. Một số người lại còn phải theo lời khuyên của một dược sĩ có bằng cấp nữa. Khi mua thuốc họ lại phải tự mình tới hiệu thuốc để lấy chúng mà mọi việc diễn ra không chóng vánh như ở Trung Quốc… Tôi không hiểu tại sao lại phải tách bạch riêng việc khám bệnh với việc mua thuốc… thay vì tách riêng lợi nhuận khỏi trách nhiệm. Rõ ràng là các bệnh viện Hoa Kỳ không có khái niệm về phương pháp kiếm tiền! Sao không nói cho bệnh nhân tên thuốc luôn đi? …Như thế họ sẽ độc quyền việc bán thuốc và tăng giá thuốc lên 8 hay 10 lần. Có biết bao nhiêu cơ hội kinh doanh tốt mà họ không biết tận dụng. Rõ ràng là kinh tế thị trường tư bản chủ nghĩa là thứ đã chết rồi.
(9) Ý kiến công chúng Mỹ là thứ dở hơi. Nhiều lúc tôi đã mất kiên nhẫn vì sự ngu dốt và xuẩn ngốc của họ. Chẳng hạn như khi họ biết là Trung Quốc có các đài truyền hình và báo chí thì họ đã hỏi tôi một cách ngu dốt rằng: “Trung Quốc cũng có báo chí cơ à?!”. Đó quả thực là một sự sỉ nhục; chúng ta không chỉ có các tờ báo bằng tiếng Trung được Bộ Tuyên truyền cho phát hành một cách tỷ mỉ, kỹ lưỡng; khi nhìn vào các tờ báo của chúng ta cũng chẳng khác gì nghe quốc ca, không hề giống với các tờ báo của Hoa Kỳ chứa một mớ lộn xộn ý kiến quần chúng, thậm chí dám lăng mạ đích danh Tổng thống.. (ở Trung Quốc) chúng tôi không bao giờ đăng tin các vụ sì –căng- đan liên quan tới các lãnh đạo; bởi vì sau đó ai sẽ còn muốn làm lãnh đạo nữa ?...
(10) Người Mỹ về phương diện tinh thần là trống rỗng. Điều mà tôi không thể chịu nổi đó là: đa số người Mỹ nói câu cảm tạ trước mỗi bữa ăn và họ nguyện cầu một cách ngây thơ “Chúa phù hộ cho nước Mỹ”. Thật là buồn cười; nếu như Chúa phù hộ cho nước Mỹ thì tại sao nước Mỹ lại bị lạc hậu, thô sơ và đơn giản đến như vậy? Cầu Chúa Trời phỏng có ích lợi gì không? Thực tế hơn là nên dành thời gian cầu nguyện đó mà đi lễ thủ trưởng của bạn! Đó mới là cái cách thời thượng…
(11) Người Mỹ không có khái niệm thời gian. Với bất kể thứ gì, họ đều đứng vào hàng để chờ đợi… Người Trung Quốc chúng ta thông minh hơn, các bạn hẳn đã thấy đấy. Không quan trọng đám đông như thế nào,chúng ta vẫn có kỹ năng chen vào đâu đấy, và điều đó giúp cắt giảm khối thời gian mà lại tránh mệt mỏi do phải đứng chồn chân! Nếu ai đó biết cách đi cổng sau thì còn tiết kiệm nhiều thời gian hơn nữa. Những người Mỹ cổ hủ hoàn toàn không biết làm điều này.
(12) Cửa hàng ở Mỹ thật vô nghĩa: bạn vẫn có thể trả lại hàng sau khi mua vài tuần mà không có lý do gì. Sao lại có thể trả lại hàng hóa cơ chứ khi mà không cần thuyết phục tôi dù chỉ trong chốc lát?...
(13) Nước Mỹ không an toàn, 95% nhà dân quên lắp đặt lưới, cửa ra vào, cửa sổ chống trộm; điều kỳ lạ nữa là tất cả lũ trộm cắp móc túi đi đâu mất tiêu rồi?
(14) Người Mỹ vốn nhút nhát và yếu đuối. 95% lái xe đều không dám vượt đèn đỏ… mặc dù 99% người lớn ở Hoa Kỳ đều sở hữu xe ô tô và phương pháp lái xe của họ thì rất lạ: có bao nhiêu là xe trên đường thế nhưng bạn không thể nghe thấy một tiếng còi xe, phố xá thật im lìm tĩnh lặng như thể không phải là phố nữa. Không thấy sự năng động ồn ào của một thành phố thủ phủ cấp tỉnh ở Trung Quốc.
(15) Người Mỹ thiếu xúc cảm. 95% nhân viên không nghĩ về việc phải làm gì cho tiệc cưới của cấp trên cho nên họ chẳng bao giờ tìm cớ để quan tâm, chăm sóc lãnh đạo của mình; ở Trung Quốc liệu có chuyện quần chúng bỏ qua cơ hội chăm sóc thủ trưởng của mình không? Nói theo cách khác, ai ở Trung Quốc lại dám làm điều này? Hãy nhìn xem chúng tôi có bao nhiêu là tình cảm.
(16) Người Mỹ không nhạy cảm. 99% dân Mỹ đi học rồi kiếm việc làm, thăng tiến và hoạt động mà không biết về sự cần thiết phải đưa “hồng bao” (phong bì chứa đầy tiền mặt) để đi lối sau…
clip_image002
(17) Hãy nhìn vào bức hình ở trên, điều này là đủ lý do để chúng ta coi thường nước Mỹ! Trong khi đang săn đuổi Bin Laden thì Obama và các thuộc cấp của ông ta đang chăm chú vào màn hình truyền hình ảnh trực tiếp do vệ tinh đưa về trong phòng Tình huống của Nhà Trắng. Cảm tưởng của tôi là:
1. Các thuộc cấp Hoa Kỳ không tôn trọng lãnh đạo của họ một cách đúng mức và thậm chi còn dồn ép vị Tổng thống đáng trân trọng của họ phải nép mình ngồi trong góc nhà. Obama đáng thương, thật không bằng cả anh trưởng thôn của Thiên triều Trung Hoa ( 天朝).
2. Căn phòng Tình huống của Nhà trắng đúng là một thứ huênh hoang khoác lác. Nó vừa bé lại không được trang trí nội thất khác thường, đúng là không tương xứng với phong cách của một cường quốc. Một căn phòng cơ quan cấp thị trấn của Thiên triều ( Trung Quốc- ND) có lẽ còn to hơn, sang trọng hơn rất nhiều.
3. Không có các đĩa hoa quả hoặc nước giải khát, không có… thuốc lá đắt tiền… và đó mà lại là nền kinh tế số 1 thế giới ư, ha, ha!
D.W.
Phạm Gia Minh dịch từ Tea Leaf Nation một trang mạng liên kết đối tác của tờ Atlantic.
Thăng long – Hà nội 12/09/2012
Dịch giả gửi trực tiếp cho BVN
(Nguon: boxit.vn)

Thứ Tư, 12 tháng 9, 2012

Trả nón cho trăng-thơ Trần Mạnh Hảo

*MLC: Sáng nay vào trang danoanbuihang.blogspot.com đọc được bài thơ này, tôi đã chảy nước mắt. Mạn phép tác giả và chủ nhân của bài thơ xin chép lại đây làm kỷ niệm.
------------------------------------------------------------
TRẢ NÓN CHO TRĂNG:
(Thơ Trần Mạnh Hảo)

Tặng em Bùi Minh Hằng

Em là trăng
Trăng mọc ban ngày
Ôi vầng trăng đội nón
Em Hồ Gươm bán nguyệt heo may

Nón mùa thu
Áo sương mù đưa đón
Em đội tên hai quần đảo trên đầu
Nón và trăng
Cùng mang tên đất nước
Em đi một mình nào có ai đâu

Cướp !
Cướp !

Chúng cướp trăng trên đầu
Chúng cướp tên đất nước
Chúng cướp Hoàng sa Trường sa
Giữa rừng công an ta
Sao toàn cướp ?

Chúng cướp nón em Hằng
Trăng cũng khóc
Em một mình giành lại nón cho trăng
Giành lại nón bài thơ yêu nước

Cướp đeo băng đỏ
Giật rách nón em thương
Em ôm chặt một vầng trăng vỡ
Như ôm đất nước đoạn trường
Rách nát một linh hồn nón
Trăng ôm hai quần đảo lên đường

Sau màn cướp nón
Đến trò cướp người

Giữa ban ngày
Trăng bị bắt cóc
Tổ Quốc ơi
Sao mùa thu lại khóc ?

Trả trăng cho nón
Trả nón cho trăng …

Sài gòn sáng sớm chủ nhật 23-10-2011

T.M.H.
Email : cokhicon@gmail.com

Thứ Sáu, 31 tháng 8, 2012

Trương Duy Nhất bị đánh sập

*Mõ Làng Chờ: Chiều nay web Trương Duy Nhất tại địa chỉ Truongduynhat.vn đã bị hacker đánh sập và chiếm quyền điều khiển. Khi truy cập vào địa chỉ này, người dùng không còn nhìn thấy nội dung của trang web. Thay vào đó là một hình con gà đã làm lông và được ghép đầu người, có lẽ đó là ảnh của chủ WEB. 
Cách đây vài hôm website này đã bị đánh sập. Nguyên nhân website này bị đánh sập có lẽ là do nội dung mà nó thường đề cập. Cụ thể là những chủ đề chính trị gai góc ở Việt Nam như về các nhân vật chóp bu trong chính phủ, ĐCS VN.
Không rõ ai đứng đằng sau những hacker này nhưng được biết các tổ chức thế giới như  Tổ chức Phóng viên không biên giới thường liệt Việt Nam vào danh sách 'kẻ thù của internet'.

Thứ Năm, 2 tháng 8, 2012

Nga có bênh vực VN nếu trở lại Cam Ranh?

*Sau chuyến đi Nga của Chủ tịch nước VN ông Trương Tấn Sang, đã xuất hiện nhiều tin đồn Nga sẽ trở lại Cam Ranh của VN. Ai cũng hiểu mục đích đằng sau chuyến thăm Nga  của ông Chủ tịch nước và khi tin đồn xuất hiện cũng không là điều gì lạ.

Nhưng vấn đề là liệu người Nga có trở lại Cam Ranh trong thời điểm nhạy cảm như thế này? Giữa một bên là một mối quan hệ quốc tế Nga-Trung bao gồm cả lợi ích kinh tế và lợi ích chính trị. Hẳn nhiều người quan sát thấy rằng mỗi khi Liên hiệp quốc ra một nghị quyết lên an một nước nào đó vi phạm nhân quyền, cặp đôi Nga-Trung thường đồng thanh dùng quyền phủ quyết của mình để loại bỏ. Ví dụ trước đây như những Nghị quyết về IRAQ, IRAN, LYBIA và nay là SYRIA.

Với một lý lịch như thế, một lợi ích như thế, một quan hệ Nga-Trung như thế, việc ông Trương Tấn Sang sang nhờ cậy nước Nga thể hiện sự ngây thơ của giới lãnh đạo Việt Nam. Nước Nga đâu còn là nước Nga xô viết ngày trước? .Nếu nói người Mỹ thực dụng thì có lẽ người Nga bây giờ cũng thực dụng không kém khi họ thể hiện họ là những tay lái súng quốc tế không hơn không kém. Họ bán cho VN 6 tàu ngầm lớp Kilo thì họ bán cho TQ bao nhiêu chiếc?

-------------------------------------------------

Chưa dứt tin đồn Nga trở lại Cam Ranh

Cập nhật: 12:34 GMT - thứ tư, 1 tháng 8, 2012
Cam Ranh
Hải quân Nga đã rời Cam Ranh năm 2002
Khả năng hải quân Nga trở lại cảng Cam Ranh của Việt Nam vẫn gây chú ý khi hai tờ báo của Nga và Trung Quốc cùng có bình luận hôm 1/8.
Trước đó, Bộ Quốc phòng Nga đã bác bỏ tin báo chí nói Moscow dự định thiết lập các căn cứ hải quân mới ở nước ngoài lần đầu tiên kể từ khi Liên Xô sụp đổ năm 1991.
Nhưng sự bác bỏ này vẫn không ngăn cây bút Lyuba Lulko của báo Nga Pravda hồ hởi với viễn cảnh hải quân nước này mở rộng hiện diện ở nước ngoài.
Cây bút này nhắc lại tuyên bố mà đã khơi mào tin đồn những ngày qua của Tư lệnh Hải quân Nga nói nước ông đang đàm phán để đồn trú hải quân ở Việt Nam, Cuba và quần đảo Seychelles.
Vào thứ Sáu 27/7, Bộ Quốc phòng Nga nói Phó Đô đốc Viktor Chirkov chưa bao giờ có bình luận như vậy.
Nhưng cây bút Lyuba Lulko lại cho rằng Phó Đô đốc có thể đã “vô tình để lộ kế hoạch lâu dài của ban lãnh đạo Nga”.
“Điều đó sẽ tuyệt vời, vì ngay từ thời Peter Đại đế, Nga đã có hạm đội và quân đội mạnh,” tác giả tự hào.
Nga giận dữ
Cây bút này nhắc lại rằng tại hội nghị G20 mới diễn ra tháng Sáu, sau khi gặp Tổng thống Barack Obama, Tổng thống Vladimir Putin giận dữ nói với báo chí rằng Mỹ không có thiện chí xây dựng “quan hệ mới dựa trên hợp tác và minh bạch”.
Ông Putin nhắc lại vào nhiệm kỳ tổng thống đầu tiên năm 2001, ông hứa với người tương nhiệm George W Bush là Nga sẽ rút khỏi căn cứ ở Cuba.
“Bush đã thuyết phục tôi là hệ thống phòng thủ tên lửa Mỹ sẽ không bao giờ được điều động ở Đông Âu.”
“Tôi đã đóng cửa không chỉ Lourdes ở Cuba mà cả Cam Ranh ở Việt Nam.”
“Tôi đóng chúng vì tôi đã có lời hứa danh dự…Thế người Mỹ đã làm gì?...Ai cũng biết những năm gần đây, Mỹ tạo vùng đệm quanh Nga, không chỉ dính đến các nước Trung Âu, mà cả các nước Baltic, Ukrane và vùng Caucasus,” ông Putin tuyên bố.
Chủ tịch Trương Tấn Sang và Tổng thống Vladimir Putin
Tuyên bố chung Việt - Nga ngầm phê phán kế hoạch tên lửa của Mỹ
Ông Putin khi đó nói thẳng: “Phản ứng duy nhất là sự mở rộng quân sự bất cân xứng của Nga ra nước ngoài, đặc biệt là Cuba.”
Cây bút người Nga nói mặc dù Nga hiện bị cho là thiếu ảnh hưởng, tiền bạc và một hạm đội mạnh, nhưng “kể từ khủng hoảng ở phương Tây năm 2008, Nga bắt đầu phục hồi một phần hải quân”.
Tác giả cũng nói Nga đang dần can dự nhiều hơn ở châu Á, Đại Tây Dương và Ấn Độ Dương không chỉ vì lý do địa chính trị mà cả về kinh tế.
Nhân chuyến thăm vừa qua của Chủ tịch Việt Nam Trương Tấn Sang, Nga và Việt Nam nói đã ra mục tiêu nâng kim ngạch thương mại hai chiều lên 5 tỷ đôla vào năm 2015.
Như để chọc tức Mỹ, tuyên bố chung Việt – Nga cũng chỉ trích kế hoạch của Mỹ muốn mở rộng hệ thống phòng thủ tên lửa.
Cây bút Lyuba Lulko, trong phần kết, kêu gọi Nga có những hiệp định quốc phòng “như Mỹ đã có với Philippines, Nhật Bản, Columbia và Mexico”.
“Khi đã có thỏa thuận như thế, các căn cứ quân sự không thể bị xem là bành trướng quân sự,” tác giả nói.
Cam Ranh chia rẽ Asean?
Trái ngược giọng điệu hồ hởi của cây bút Nga, Nhân dân Nhật báo ở Bắc Kinh cũng quan tâm tin đồn Nga trở lại Cam Ranh – nhưng theo cách khác.
Tờ này nói: “Để mở rộng ảnh hưởng ở Đông Nam Á, Nga rất cần một hải cảng tốt như Cam Ranh.”
Báo Trung Quốc dọa Nga quay lại Cam Ranh sẽ gây chia rẽ Asean
“Việt Nam cũng hy vọng gia tăng hợp tác quân sự song phương, để tăng cường sức mạnh của mình,” bài báo nhận xét.
Cù Kiện Văn, phó giám đốc Viện Quan hệ Quốc tế thuộc Đại học Vân Nam, phân tích việc Việt Nam chèo kéo Nga vừa liên quan tranh chấp Biển Đông và cũng giúp Việt Nam có “vị thế lãnh đạo” ở Đông Dương và Asean.
Báo Trung Quốc nói Việt Nam trước đây có chính sách “không rõ ràng” vì cả Mỹ và Nga đều thèm muốn Cam Ranh, và nhờ vậy được lòng của cả Washington và Moscow.
Theo tờ báo, nếu Nga được sử dụng Cam Ranh, điều này có thể khiến Mỹ bất mãn và gây ảnh hưởng cho cả quan hệ Mỹ - Nga và Mỹ - Việt.
Nhắc lại lịch sử, báo Trung Quốc cũng nói Liên Xô cũ từng hỗ trợ Việt Nam thi hành “bá quyền” trong vùng.
Bài báo ngầm dọa sự trở lại của Nga có thể gây “tác động tâm lý” cho các nước Đông Nam Á.
Ông Cù Kiện Văn nói ông tin điều này sẽ làm tăng chia rẽ với Asean, và “một số nước có thể phản công để kiềm chế ‎ ý định ‘dẫn dắt’ Asean của Việt Nam”.
Năm 2002, khi ông Putin đang làm tổng thống nhiệm kỳ đầu, Nga rút khỏi Cam Ranh, từng là căn cứ lớn nhất của hải quân Nga ở nước ngoài.
Việc đóng cửa xảy ra sau khi thời hạn thuê 25 năm kết thúc và Việt Nam đòi tiền thuê cao hơn. Nhưng giới phân tích nói mong muốn cải thiện quan hệ với Mỹ cũng đóng một phần vai trò.
Hiện Nga chỉ có căn cứ ở Sevastopol thuộc Ukraina và một đồn hậu cần nhỏ ở cảng Tartus của Syria.

Thứ Năm, 26 tháng 7, 2012

Nếu tôi là lãnh đạo Trung Quốc

*Nếu tôi là lãnh đạo TQ, tôi sẽ phát động chiến tranh đánh chiếm đảo Trường Sa của Việt Nam ngay bây giờ vì đây là thời điểm thích hợp nhất. Vì sao?
1. Lực lượng phòng vệ bờ biển của VN còn rất yếu, VN chưa làm chủ được công nghệ tàu ngầm lớp kilo nhập về từ Nga. Hệ thống tên lửa hiện có còn lạc hậu và rất mỏng.
2. Khi đánh chiếm Trường Sa là đưa vào sự đã rồi, giống như Hoàng Sa, Việt Nam sẽ phản ứng như thế nào? chắc chắn chỉ dám đưa ra vài tuyên bố miệng, có dám đưa quân ra hải chiến không?. Thực lực quân sự của VN chắc chắn sẽ không thể sánh được với TQ. Nhưng những nguyên nhân sau còn quan trọng hơn.
3. Việt Nam thực sự không có bạn bè ủng hộ gì, đó là sự thực. Nga chỉ là bạn hàng buôn bán vũ khí, Mỹ thì VN vẫn coi là kẻ thù, là thế lực thù địch. Để chọn giữa lợi ích Nga sẽ đứng ngoài, còn Mỹ có tức nhưng cũng sẽ đứng nhìn mà thôi.
4. Chưa bao giờ lòng dân VN lại căm ghét chế độ, chính phủ như bây giờ, bằng chứng là những tiếng kêu ai oán khắp đất nước bởi tội ác mà chính quyền gây ra cho người dân như những vụ đàn áp, bắt bớ tù đày những người yêu nước, những dân oan mất đất khắp nơi đang rên xiết, người có công với các cuộc chiến trước đây đã bị bỏ rơi, thậm chí là áp bức. Tầng lớp lãnh đạo, quân đội, công an đang rất bạc nhược, chỉ lo kiếm chác, ăn chơi, họ chỉ giỏi đàn áp dân còn phải ra trận là khiếp nhược.
5. Người TQ hiện đang hiện diện trên khắp lãnh thổ VN, và đã thông thạo các địa bàn bằng chứng là họ còn nắm rõ cả tên tuổi, địa chỉ, gia đình những người đi biển (báo người lao động).
6. Và lý do cuối cùng là lợi ích. Những tranh chấp lợi ích trên Biển đông sẽ không thể giải quyết được vì đó là chiến lược tiến ra biển là chiến lược của cả TQ và VN. Dù có muốn thoả hiệp nhưng va cham lợi ích sẽ là ngòi nổ và là chất xúc tác biến mối quan hệ chung ý thức hệ cộng sản thành thù địch.
Vậy thì còn chần chờ gì nữa, đây là thời điểm thích hợp nhất để tấn công, không cần tấn công bộ binh, chỉ cần đưa vài tàu chiến ra đánh chiếm các đảo còn lại trên Trường Sa mà VN đang nắm giữ, không cần đụng binh với Philippin. Chiếm được Trường Sa coi như khống chế được VN. Lúc đó Mỹ có muốn vào Cam Ranh và VN có muốn biếu không Mỹ Cam Ranh thì cũng đã muộn rồi.
Nếu là lãnh đạo TQ tôi sẽ đánh chiếm Trường Sa ngay thời điểm này.

Thứ Sáu, 8 tháng 6, 2012

VTV sủa bậy và cắn càn cụ Lê Hiền Đức -BỐC CỨT BÔI NGƯỜI PHẢI NGỬI THỐI TRƯỚC TIÊN


06/6/2012
Tối qua 05/5 VTV cho phát một chương trình bốc mùi trong đó có clip về cụ Lê Hiền Đức người phụ nữ chống tham nhũng nổi tiếng đã từng được tổ chức Minh bạch quốc tế vinh danh.
   
Khác với thâm ý của nhà đài, khán giả đã có những cảm tưởng rất trái ngược.
Nhớ lại trước đây không lâu ở Mĩ, một Scandal về lĩnh vực truyền thông nổ ra sau khi một loạt sự thật được phanh phui. Murdoch, một tỷ phú ngành này đã phải đóng cửa tờ báo 168 tuổi và từ bỏ dự án thu mua hãng truyền hình vệ tinh BSkyB của Anh chỉ vì tội nghe lén điện thoại.
Còn ở nước Anh, Andy Coulson, cựu tổng biên tập tờ News of the World và cũng từng là giám đốc truyền thông của Thủ tướng Anh David Cameron, từng bị bắt với cáo buộc có liên quan tới bê bối tương tự.
Việt nam thì sao?
Cũng là những bê bối trong làng truyền thông nhưng các ông trùm này lại dính dáng theo những cách thức uế tạp hơn nhiều.
Mọi người hẳn chưa quên vụ Trần Mai Hạnh từng là Tổng giám đốc Đài tiếng nói Việt nam dính đến chuyện ăn tiền của xã hội đen Năm Cam.
Hội nghị trung ương 6 của đảng cộng sản đã phải xem xét, kiểm điểm những sai lầm nghiêm trọng của ông Hạnh và quyết định cách chức ủy viên trung ương đảng với ông ta. Ngày 29/7, Bộ Chính trị đã có văn bản số 19 và 20, thông báo chính thức về vấn đề này, trong đó đề nghị các cơ quan nhà nước có thẩm quyền kỷ luật về mặt Nhà nước với ông Hạnh vì lý do nhận tiền bẩn và “có hành vi chạy tội cho Năm Cam”.
Đài truyền hình Hà nội thì có cái scandal theo kiểu vừa sang trọng vừa cực kỳ nguy hiểm cho Đất nước tức là nói về chủ đề chính trị nhưng có thiên kiến theo đường lối Trung hoa.
Trong chương trình Thời sự hàng ngày từ 18:30 tới 19:00 hôm 22/8/2011, đài này đã phát một phóng sự nói về các cuộc biểu tình chống Trung Quốc tại Hà Nội. Nội dung phóng sự, lấy ý kiến của bốn “người dân” được phỏng vấn, chỉ trích các cuộc biểu tình và người tham gia biểu tình, thậm chí gọi họ là "phần tử phản động".
Đặc biệt, trong một khuôn hình, các phóng viên HTV1 chiếu cận mặt ba nhân sỹ nổi tiếng trong nước là nhà văn Nguyên Ngọc, Giáo sư Nguyễn Huệ Chi và Tiến sỹ Nguyễn Văn Khải.
Vì vụ này mà HTV đã bị nhân dân Hà nội biểu tình và làm đơn khiếu nại trước cổng nhà đài. Lần lữa mãi cuối cùng Tổng giám đốc HTV Trần Gia Thái phải làm công văn trả lời nhưng ngoan cố biện bạch rằng các cuộc "tụ tập biểu tình, tuần hành tự phát đã làm ảnh hưởng xấu tới an ninh trật tự của thủ đô".
Về hình ảnh của ba vị nhân sỹ bị đưa lên trong phóng sự, HTV nói đây chỉ là "để minh họa cho nội dung trong bản tin chứ không nêu đích danh những người này là phản động, ch́ông đối như trong thư của các ông".
Thư của HTV thừa nhận "việc đưa bức ảnh trên không phù hợp với nhân thân một số người", và nói "đã kịp thời rút kinh nghiệm" với các phóng viên thực hiện phóng sự.
Nhà văn Nguyên Ngọc cũng công bố bức thư ông gửi cho Bí thư Thành ủy Hà Nội Phạm Quang Nghị trước khi nhận được phản hồi của HTV. Trong thư đề ngày 25/8, ông Ngọc viết: "Tôi năm nay đã 80 tuổi. Cho đến nay, trong suốt cuộc đời 80 năm qua của tôi, chưa có ai dám vu khống và xúc phạm tôi nặng nề như Đài Phát thanh và Truyền hình Hà Nội: "Ở nước ta, như chắc chắn ông biết, gọi một người là phản động cũng tức là kết tội người ấy là một tên phản quốc. Đối với tôi, đây là một sự lăng nhục cực kỳ nghiêm trọng, nhất quyết không thể tha thứ."
Nhà văn Nguyên Ngọc cũng nói với người đứng đầu cơ quan Đảng của thành phố, rằng HTV đã "sử dụng một thủ đoạn ti tiện" từng được áp dụng từ thời cải cách ruộng đất và Nhân văn Giai phẩm, là "dùng những người không được bất cứ ai cử ra nhưng lại được coi là đại biểu của “quần chúng nhân dân" lớn tiếng vu khống và chửi bới chúng tôi trên  một phương tiện truyền thông chính thức của Đảng bộ và Chính quyền Hà Nội".
Đó là câu chuyện của nhà đài địa phương cho dù địa phương này là Thủ đô Hà nội, nơi tập trung các bộ óc trí tuệ đỉnh cao của đảng cộng sản. Còn VTV thì khác hẳn.
Hình như lâu lâu sau vụ Đài tiếng nói Việt nam của Trần Mai Hạnh gây scandal ăn bẩn của xã hội đen đến nay, cơ quan đài cấp trung ương có vẻ mờ quá nên VTV quyết đánh bóng thương hiệu bằng cú “đánh” cụ Lê Hiền Đức.
Về nội dung thì clip do VTV phát giống như HTV1 đã làm trước đó 2 ngày. Xét về yếu tố tâm lý dư luận thì đây là một thắng lợi vì: “cháu ngoan Bác Hồ được Bác trực tiếp dìu dắt vào đảng nay thành kẻ “gây rối” thì các cán bộ cao cấp khác của đảng có hủ hóa, thoái hóa cũng không đáng ngạc nhiên chút nào và có lẽ phải lấy đó là chuyện bình thường trong xã hội tươi đẹp của chúng ta.
Những người khác có cách nhìn khác đặt dấu hỏi rằng: sống trong một xã hội thiên đường cộng sản mà tại sao những người xấu chẳng tốt lên đã đành nhưng, người tốt lại trở nên xấu đi. Như vậy chúng ta đang sống, chiến đấu, lao động và học tập nơi gần đèn hay gần mực đây?
Việc “ra đòn đánh” một phụ nữ trên tám chục tuổi đầu đã từng bền bỉ đấu tranh chống tham nhũng về tội “gây rối” là điều dại dột. Cứ cho là “gây rối” thật đi chăng nữa thì việc một đài truyền hình trung ương phải ra tay về chuyện này khác nào dùng “dao trâu cắt tiết gà”. Điều mâu thuẫn hiển nhiên đó khiến người ta nghi ngờ về tội “gây rối” mà phải đặt dấu hỏi rằng: Chính cái nguyên nhân bọn quan tham đang cay cú về những việc làm của cụ Đức nên hèn hạ kiếm cớ trả thù cụ mới là nguyên nhân chính.
Những người thuộc Nữ phái tỏ ra khó chịu nhiều nhất. Họ thấy các nhà đài lúc nào cũng chỉ nhăm nhăm “đánh” đàn bà theo kiểu thấp dưới thắt lưng. Chưa xét đến những người đàn bà bị nhà đài “vùi dập” bấy lâu nay vì lý do gì, chỉ xét về yếu tố nhân bản trong một thế giới văn minh thì việc lôi phụ nữ ra “đánh đòn truyền thông” là hạ sách nhất vì đó là trò bẩn, đê tiện, hèn hạ của bọn lưu manh vô học, bọn đầu đường xó chợ. (Tất nhiên đây là cách nói chứ không có ý miệt thị bà con đang phải mưu sinh chân chính nơi góc đường góc chợ đâu).
Mấy hôm nay các bậc cao niên khi đề cập về chủ đề này thường trao đổi với nhau những câu rất ý nhị: “Thằng đài này nó bị ép phải oẳng lên thôi chứ lạ gì nó, khôn chán, nó chả dại tự vẽ mặt đâu”. 
Ông khác cười: “Đời tư nhom nhem của nó đầy ra đấy, anh em còn cả đã chết đâu sao ngu mà bới ra thế, mấy hôm nữa người ta “đáp lễ” biết tính làm sao.
Trò bôi xấu cá nhân bây giờ nó quá ư lạc hậu trong thủ đoạn truyền thông chả bản đài, bản báo nào nó thèm làm  trừ mấy anh nhà đài ở ta. Thật uổng cơm dân nuôi quá. Thôi thì nói đi cũng nên nói lại, cũng cảnh cá chậu chim lồng cổ đeo dây xích cả, ta nên thông cảm phần nào với nhà đài. “Bốc thơm” còn mấy khi được thơm nữa là “bốc cứt” bôi người thì làm gì mà thằng “bốc” chẳng bị thối trước tiên".
Mai Xuân Dũng